Con xa rồi, xin được làm ngọn gió
Rong ruổi ruộng vườn nơi bước mẹ đi
Và lùa qua đám lá dưới hiên nhà
Reo nhẹ tiếng mẹ ơi, con là gió.
Con xa rồi, xin hóa thành mây trắng
Trôi lững lờ che bóng nắng cho cha
Ngày lại ngày khi nắng tắt cuối trời
Mây sẽ phủ quanh cha thành áo mộng.
Chị xa rồi, xin được làm ngọn cỏ
Trải mượt mà nơi lối nhỏ em qua
Vương chân em giọt sương sớm ngọc ngà
Như nước mắt khóc một thời thơ ấu.
Phạm Kông phóng tác
