Sống chung ngoài phép đạo

- NN: Cha cho con hoi mot so chuyen dc ko cha. Chuyen la nhu vay: Con va chong con la nguoi ngoai dao cuoi nhau va co hai dua con song chung voi nhau duoc mot thoi gian roi con va chong con ly di voi nhau.
- Phamkong: Giáo hội nhìn nhận hôn phối giữa hai người chưa có đạo giống như hôn phối giữa hai người có đạo. Nghĩa là thành sự và không được li dị.
- NN: 3 nam sau khi ly di con len dong nai lam va da tu nguyen theo dao va bay gio con quay ve song lai voi chong con. nhung chong con khong theo dao. con co khuyen chong con theo dao thi chong con cung co dong y theo va da hoc cung duoc hai tuan roi chong con co cong viec nen ko hoc nua.
- Phamkong: Vậy là bây giờ con sống chung chưa làm phép gì trong đạo?
- NN: Da vo chong con song chung nhung chua lam phep do cha. Nhu vay con co toi phai ko cha?
- Phamkong: Có tội chung sống với nhau không có phép hôn phối. Giờ con đi đến gặp cha xứ để hợp thức hoá, tránh ở trong tình trạng tội lỗi.
Trước đây chưa theo đạo thì không có vấn đề gì. Bây giờ, bạn phải giữ luật Chúa và Hội thánh vì bạn đã theo đạo.
- NN: Da thua cha nhu vay thi con di le ko duoc ruoc le dung ko cha.
- Phamkong: Người ta không được rước lễ khi có tội trọng. Với lập trường chính thống, hiện nay Đức thánh cha Phanxico và Tòa thánh không đồng tình với việc cho người li dị tái hôn rước lễ.
- NN: Da. Con cung dang noi voi chong con la qua tet di hoc dao lai de con ko co toi va cho con cua con no cung hoc luon.
- Phamkong: Nam nữ sống chung không có phép đạo là tội trọng. Nói chung các tội về giới răn thứ 6 thường là tội trọng.
- NN: Da thua cha.
- Phamkong: Hai bạn cứ trình với cha xứ tất cả hoàn cảnh cụ thể của mình, để ngài xét và giúp hợp thức hóa cho.
- NN: Con cam on cha. Xin chua chuc lanh cho cha.

Mái ấm gia đình là gì?

Mới đây một tờ báo ở London, thủ đô nước Anh, đã gửi câu hỏi “Theo anh chị, mái ấm gia đình là gì?” tới 1000 người. Có 800 người đã trả lời, tập trung vào các ý tưởng sau đây:

+ Mái ấm: một thế giới xung đột khép lại, một thế giới tình thương mở ra.
+ Mái ấm: nơi chuyện nhỏ là quan trọng, chuyện quan trọng là chuyện nhỏ.
+ Mái ấm: vương quốc của cha, thế giới của mẹ và thiên đàng của con cái.
+ Mái ấm: nơi chúng ta cằn nhằn nhiều nhất nhưng được đối đãi tốt nhất.
+ Mái ấm: trung tâm của tình thương mà mọi lời ước nguyện của con tim quyện vào đây;
+ Mái ấm: nơi dạ dầy chúng ta ăn 3 lần mỗi ngày và tâm hồn ăn ngàn lần mỗi ngày.
+ Mái ấm: nơi duy nhất ở trần gian mà mọi lỗi lầm và thất bại của con người được che đậy dưới lớp áo tình thương.

(Nguồn: John Phuoc)

Lời bàn: Mọi sự trong đời có thể thay đổi; nhưng người ta khởi sự và kết thúc nơi gia đình.

Về việc ngừa thai nhân tạo


Hỏi: "Cha Pham Kong ơi con có câu hỏi này mong Cha giải đáp giúp con ạ: Đặt vòng tránh thai là tội nặng, tội tuyệt thông phải ko cha? vậy khi xưng tội có phải xưng như những tội khác không, có cần phải làm đơn tên Toà Giám Mục không? người chồng có phải xưng tội này không? nếu muốn tiếp tục sử dụng phương pháp tránh thai này thì con phải làm sao, trước đây con không nghĩ tội này nặng như vậy. Con cám ơn Cha" (DY).

Đáp:

Đặt vòng tránh thai là có tội, nhưng không bị vạ tuyệt thông. Loại tội này cũng xưng như loại tội khác, không cần làm đơn lên toà giám mục. Người chồng cộng tác thì cũng mắc tội cộng tác.

Vấn đề là trước khi xưng tội phải có lòng thống hối ăn năn và dốc lòng chừa tội. Ăn năn tội là điều kiện cần để được tha tội. Dốc lòng chừa là mình không tiếp tục sử dụng phương pháp này nữa.

Xin nói thêm về các phương pháp ngừa thai nhân tạo, theo giáo lí hôn nhân của HĐGM Vietnam.

Ngừa thai nhân tạo là trực tiếp làm cho khả năng sinh sản vô hiệu hoặc làm cho diễn tiến truyền sinh bị ngăn chặn hay không thể đạt kết quả.

Cách thức ngừa thai nhân tạo áp dụng cho nam giới gồm những phương pháp: thắt ống dẫn tinh, bao cao su, xuất tinh ngoài âm đạo, thuốc diệt tinh trùng...

Cách thức ngừa thai nhân tạo áp dụng cho nữ giới gồm những phương pháp: thắt ống dẫn trứng, thuốc tránh thai (uống, tiêm hoặc cấy dưới da), dụng cụ như vòng xoắn, màng ngăn...

Hội Thánh cấm dùng các phương pháp ngừa thai nhân tạo, vì chúng chẳng những ngăn cản vợ chồng cộng tác vào công cuộc trao ban sự sống mà còn làm sai lạc sự thật căn bản của tình yêu vợ chồng là hiến thân trọn vẹn cho nhau.

“Cấm việc hút điều hoà kinh nguyệt, vì là hình thức phá thai non. Cấm những hành động trực tiếp ngăn cản việc thụ thai tạm thời hay vĩnh viễn. Cấm sử dụng các dụng cụ, các loại thuốc ngừa thai (x. Huấn thị Donum vitae - Hồng ân sự sống - 2,1; GLHT 2375-2379).


Li dị và tái hôn

Hỏi

"Cha ơi! Con kết hôn được 10 năm, sau đó vợ con ngoại tình, 2 năm sau chúng con ly hôn và sau đó 7 năm con tái hôn và con cảm thấy sai luật Hội Thánh nên tự mình cắt phép thông công và ra đi khỏi nơi mình sinh sống. có cách gì giúp con với Cha ơi!"
Đáp:
Li dị và tái hôn là vi phạm luật Chúa, chứ không phải luật Hội thánh. 
Trường hợp của bạn không bị vạ tuyệt thông. Bạn đừng quá khắt khe mà tự cắt phép thông công của mình. 
Tuy nhiên bạn không thể lãnh nhận các bí tích nếu không từ bỏ cuộc hôn nhân thứ hai. 
Bạn hãy sống trong Giáo hội, tham dự thánh lễ, kiên trì cầu nguyện và chờ đợi lòng thương xót của Chúa vào giây phút cuối đời. Chúa như người cha nhân hậu luôn luôn mở rộng vòng tay chờ đón đứa con hoang trở về.
Bạn hãy nghĩ đến số phận đời đời của mình, là thứ quí hơn tất cả mọi thứ trên đời.

Hãy chiều vợ

Cô bạn gái khi yêu
Không gì không chiều bạn
Khi thành chồng thành vợ
Nàng lại bắt bạn chiều.

Khi anh chồng chiều vợ
Anh là kẻ trượng phu
Làm cửa nhà êm ấm
Thế chẳng đáng công ư?

Chiều nàng không xấu hổ
Mà lại được nàng cưng
Đó là luật hạnh phúc
Nhớ nhé các anh chồng!

*   *   *


"Hỡi những người làm chồng, hãy yêu thương vợ mình, như Ðức Kitô yêu thương Hội Thánh và phó mình vì Hội Thánh. Cũng thế, người chồng phải thương vợ mình như chính thân mình. Ai yêu thương vợ mình, là yêu thương chính mình. Vì không ai ghét thân xác mình bao giờ, nhưng nuôi dưỡng và nâng niu nó, như Đức Kitô đối với Hội Thánh. Bởi thế, người nam sẽ lìa bỏ cha mẹ mình mà kết hợp với vợ mình: và cả hai nên một thân xác" (Ep 5,25-26.28-31).

Lời cha dặn

Con ơi nhớ lấy lời cha
Lấy chồng nát rượu thôi thà ở không.
Hai con tay bế, tay bồng
Thêm một ông chồng ngoắc nghẻo ngoài hiên.

Con ơi nhớ lấy câu này
Cứ tin facebook có ngày con điên.

Tại sao phải lấy vợ, lấy chồng?

Hỏi: 

"Cha cho con hỏi một câu: Tại sao người nam lớn lên phải lấy vợ và người nữ phải lấy chồng? Xin cha trả lời giúp con câu hỏi này, con cám ơn cha nhiều ạ" (MNS).

Đáp:

Em cũng không biết người ta lấy nhau để làm gì, thành ra đi tu. Trường hợp ông cụ dưới đây có thể là điển hình.

Có một ông già 70 tuổi, xin làm phép cưới với bà 55 tuổi. Cha xứ lo thủ tục gần xong. Lần nọ, gặp ông một mình, cha xứ hỏi: "Xin lỗi ông, lớn tuổi như vậy thì lấy vợ làm gì?"


"Thưa cha, đến tuổi con thì chẳng làm ăn gì được. Nhưng con lấy bà về để có người thưa kinh."

Yêu và sống thử rồi đi tu

- My Friend: Thưa cha. Nếu 2 người yêu nhau và đã sống thử với nhau 6 năm. Giờ người con trai đó đi tu. Như thế có được không thưa cha?

+ Phạm Kông: Sống thử mà đã có con chưa?

- MF: Chưa có cha à.

+ PK: Phá thai chưa?

- MF: Chưa cha à.

+ PK: Sống chung mà sao không có thai?

- MF: Thì dùng biện pháp tránh thai.

+ PK: Giờ người đó đang học chủng viện sao?

- MF: Dạ.

+ PK: Con phải trình bày chuyện này với đại chủng viện, họ sẽ xét xem người này có xứng đáng hay không. Cha biết có hai trường hợp như thế, và đương sự phải về lập gia đình.

- MF: Con nghĩ nếu con không nói thì con có lỗi.

+ PK: Con hãy trình bày với giáo phận. Kẻo sau này làm hại Giáo hội. Nếu người đó nín thở qua cầu, làm linh mục, rồi ngựa quen đường cũ, làm hại nhiều con chiên ngoan đạo thì nguy lém. Ngày nay, Giáo hội rất quan tâm vấn đề này.

- MF: Nhưng con không biết trình bày với ai. Con cũng có thưa chuyện này với ba mẹ người đó. Nhưng họ nói là con nên cầu nguyện cho người có ý định đi tu.

+ PK: Thật đáng buồn!

- MF: Và người này còn hứa là sẽ cưới người con gái đó. Nhưng bị ba mẹ bắt đi tu nên người đó đi tu. Người đó đã hứa hẹn và bảo chờ đợi, cô gái đã chờ trong 6 năm. Nhưng giờ anh ta lại đi tu. Con thấy Giáo hội không thể nào chấp nhận được chuyện này.

+ PK: Thưa ba mẹ nguòi đó thì không được rồi. Con thưa cha xứ chưa?

- MF: Con đã nói chuyện với cha xứ và cha xứ bảo con nên viết đơn trình bày.

+ PK: Không biết người này có phải là con thiêng liêng của cha xứ không. Dù sao, con hãy trình bày với cha xứ biết, để ngài giúp người đó nhận đinh ơn gọi.

- MF: Tại người đó có thi đại chủng viện vài lần; Và bảo con chờ, vì ba mẹ bắt đi thi.

+ PK: Cha hỏi thật, người đó có yêu con không?

- MF: Có. Rất nhiều. Người đó đã ở lại nhà con rất nhiều lần trong 4 năm. Đôi khi ra ở lại cả tuần.

+ PK: Sao con không nói với đức cha?

- MF: Con làm sao gặp được đức cha. Và cũng không có số của ngài. Con đã nghĩ sẽ im lặng để người đó đi. Nhưng con mà im lặng thì con là người mang tội.

+ PK: Con phải trình để Giáo hội xét, nếu người không xứng đáng thì loại từ đầu, nếu không thì thiệt hại Giáo hội sau này. Bên Mỹ đã có một giáo phận trả nhiều triệu đôla cho các vụ kiện linh mục lạm dụng tình dục. Giáo phận đó phải bán hết tài sản, sau đó tuyên bố phá sản, mất tiêu luôn một giáo phận.

- MF: Hôm nay con đã lấy hết can đảm để nói ra. Mong cha tha tội cho con.

+ PK: Cha phải đưa chuyện này lên fb, để cảnh báo cho các bạn gái khỏi trở thành nạn nhân của các sở khanh lừa tình rồi đi tu. Nhưng cha bỏ một số chi tiết, để người ta không biết con và anh ta ở đâu. Con đồng ý chứ?

- MF: Dạ.

Lời bàn:

1. Bạn gái đừng bao giờ sống thử, vì bạn chịu hết hậu quả một mình.
2. Bạn trai muốn đi tu phải thành thật trình bày cuộc sống của mình cho cha linh hướng, để được hướng dẫn, nếu không thì hậu quả khôn lường.
3. Ai đã sống chung rồi bỏ người ta thì phải chịu trách nhiệm tự nhiên về thiệt thòi của người phối ngẫu.
4. Ước gì các giám mục và các linh mục đọc được bài này.
5. Đi tu không phải là vinh quang phải đạt được trong đời. Chỉ những ai có ơn gọi và người đó sẵn lòng đáp lại thì mới tu được.
6. Đời linh mục bọt bèo lém, giống như con gà cúng thôi.

Người đã ly dị tái hôn được rước lễ không?

Giải đáp của Cha Edward McNamara, Dòng Đạo Binh Chúa Kitô (LC), Khoa trưởng Thần học và giáo sư phụng vụ của Đại học Regina Apostolorum (Nữ Vương các Thánh Tông Đồ), Rôma.

Hỏi: Trong cuộc thảo luận gần đây tại một cuộc họp của giáo hạt, một linh mục tiết lộ rằng ngài đã cho rước lễ các người ly dị tái hôn theo luật đời, mà không có sắc lệnh tiêu hôn, dựa theo quyền của "tòa trong", bất kể hoạt động vợ chồng của họ là như thế nào. Trong ánh sáng số 1650 của Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo (CCC), linh mục này đang nói về điều gì vậy? Có điều gì tôi chưa hiểu chăng? Xin cha nói rõ về vấn đề này. - G. S., Florida, Mỹ.


Đáp: Số 1650 của Sách Giáo Lý của Giáo Hội Công Giáo nói như sau :

"Nhiều người Công Giáo, ở một số quốc gia, đã ly dị và tái hôn theo luật đời. Giáo Hội trung thành với lời của Ðức Kitô: "Ai bỏ vợ và cưới người khác, là phạm tội ngoại tình; ai bỏ chồng để lấy người khác thì cũng phạm tội ngoại tình" (x. Mc 10, 11-12). Nếu hôn nhân lần đầu đã thành sự, Giáo Hội không thể công nhận liên kết mới là thành sự. Nếu những người đã ly dị, tái hôn theo luật đời, họ rơi vào tình trạng khách quan đi ngược lại luật Thiên Chúa. Vì thế, bao lâu còn sống trong tình trạng này, họ không được rước lễ. Cũng vậy, họ không thể đảm nhận một số trách nhiệm trong Giáo Hội. Chỉ những người hối hận vì mình đã vi phạm đến dấu chỉ giao ước và sự trung thành với Ðức Kitô, và cam kết sống tiết dục trọn vẹn, mới được giao hòa nhờ bí tích Thống Hối" (Bản dịch tiếng Việt của Ban Giáo lý Tổng giáo phận Sài Gòn)

Số này phải được bổ túc bởi số sau đây:

"1651. Ðối với những tín hữu đang sống trong hoàn cảnh như vậy, vẫn giữ đức tin và ao ước giáo dục con cái theo tinh thần Công Giáo, linh mục và cộng đoàn phải có thái độ ân cần đặc biệt, để họ đừng coi như bị tách lìa khỏi Giáo Hội và nếp sống tín hữu mà họ có thể và phải giữ vì đã được rửa tội:

"Họ được mời gọi nghe Lời Chúa, tham dự hy tế thánh lễ, kiên trì cầu nguyện, góp phần vào các công cuộc bác ái và các sáng kiến của cộng đoàn để phục vụ công lý, giáo dục con cái trong đức tin Công Giáo, vun trồng tinh thần sám hối và làm các việc đền tội, để ngày qua ngày thành khẩn nài xin ân sủng Thiên Chúa (x. Tông Huấn Gia Ðình 84)" (bản dịch như trên).

Sách Giáo Lý tóm tắt giáo lý lâu đời của Giáo Hội, nhưng cũng quan tâm đến nhiều cuộc tranh luận trong vài thập kỷ qua.

Trong thực tế, mỗi mục tử phải xử lý vấn đề của một số người, vì họ đi vào quan hệ hôn nhân ổn định mới trong khi cuộc hôn nhân phép đạo trước đó vẫn còn tồn tại. Thường hôn nhân thứ hai kéo dài lâu hơn hôn nhân thứ nhất và có con cái. Đối với nhiều tín hữu, việc không được rước lễ là nỗi đau của họ.

Các tình huống khó khăn như vậy khiến một số Giám mục và thần học gia đề nghị giải pháp "tòa trong" hoặc "lương tâm tốt" cho một số trường hợp đặc biệt của các các cặp vợ chồng ly dị tái hôn.

Các tác giả của lý thuyết này khác xa nhau về định nghĩa và sự áp dụng giải pháp đề xuất. Nói tóm lại, đây là một sự đáp trả mục vụ của một người, với sự giúp đỡ của một linh mục, mà trong đó con người xác tín vào việc nhận thức về sự vô hiệu của một cuộc hôn nhân trước, mặc dù một quyết định pháp lý bề ngoài liên quan đến sự hợp lệ này không thể được giải quyết. Vì thế, xác tín ấy sẽ cho phép quay trở lại với các bí tích.

Tuy nhiên, các ý kiến là khá đa dạng về cách thức áp dụng giải pháp đề xuất này. Một số tác giả nhấn mạnh rằng giải pháp này không được ban bởi một linh mục, nhưng chỉ hành động theo sự hướng dẫn của ngài. Các tác giả khác nói một cách rõ ràng rằng đó là quyền quyết định của một linh mục, mà không cần nại đến tòa án.

Tương tự như vậy, một số vị khác lại cho rằng trước khi sử dụng quyền “tòa trong”, đương sự phải cố gắng chạy đến với tòa ngoài (tòa án hôn phối), nhưng không có vấn đề gì đang xảy ra do thủ tục hoặc khó khăn khác. Một vài vị khác lại cho rằng có những trường hợp mà đương sự có thể quyết định ngay, mà không cần liên hệ với tòa án, nếu có lý do chính đáng để không làm như vậy.

Các tác giả ủng hộ "giải pháp tòa trong", cũng nhìn nhận rằng giải pháp chỉ nên được giới hạn cho một số cặp vợ chồng đã ly dị và tái hôn mà thôi, và không phải là một sự kiểm tra trắng để cho phép nhận lãnh trở lại các bí tích.

Trong số các điều kiện được các tác giả này nêu ra, có: họ có thể nhận các bí tích mà không gây vấp phạm trong cộng đồng; họ hứa hợp thức hóa hôn nhân sau khi người phối ngẫu cũ qua đời; họ chứng tỏ sự ổn định lầu bền trong hôn nhân thứ hai; và họ hiểu rằng việc họ được trở lại với các bí tích không hàm ý có sự thay đổi trong giáo lý Công Giáo, về sự bất khả phân ly của hôn nhân, và cũng không cấu thành một quyết định chính thức liên quan đến việc vô hiệu hoá của cuộc hôn nhân trước.

Chúng tôi đã phải đơn giản hóa lập luận của các tác giả này, nhưng hy vọng rằng chúng tôi đã không diễn dịch chúng một cách sai lạc.

Đồng thời, chúng tôi phải nhấn mạnh rằng đây chỉ là các ý kiến, và không đại diện cho giáo lý Công Giáo về tòa trong.

Giáo huấn chính thức của Giáo Hội về chủ đề này được chứa trong một số văn bản. Chúng tôi nói đến văn bản quan trọng nhất cho lập luận của mình.

Ngày 11-4-1973: Đức Hồng Y Franjo Seper, Tổng trưởng Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin (CDF), đã viết thư cho Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công Giáo Mỹ, nói về "các ý kiến mới, vốn phủ nhận hoặc cố gắng ngờ vực giáo lý của Huấn Quyền Giáo Hội về sự bất khả phân ly của hôn nhân". Ngài kết luận với các chỉ dẫn thiết thực sau đây:

"Về việc lãnh nhận các Bí tích, các Đấng Bản Quyền được yêu cầu, một đàng nhấn mạnh việc chấp hành kỷ luật hiện hành và, đàng khác chăm lo cho các mục tử để các ngài quan tâm đặc biệt đến sự tìm kiếm các người đang sống trong một hôn nhân bất thường, bằng cách áp dụng cho các trường hợp này, ngoài các phương cách chính đáng khác, sự thực hành đã được Giáo Hội chấp thuận ở tòa trong (probatam Ecclesiae praxim in foro interno)".

Một số Giám mục đã yêu cầu giải thích rõ ràng thế nào là sự thực hành đã được Giáo Hội chấp thuận ở tòa trong. Ngày 21-3-1975, Đức Tổng Giám Mục Jean Hamer, thư ký Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin, đã trả lời:

"Tôi muốn nói rằng cụm từ này [probata praxis Ecclesiae] phải được hiểu trong bối cảnh của thần học luân lý truyền thống. Các cặp vợ chồng [người Công Giáo sống trong hôn nhân bất thường] có thể được phép nhận lãnh các bí tích với hai điều kiện: họ cố gắng sống theo các đòi hỏi của nguyên tắc luân lý Kitô giáo, và họ nhận lãnh các bí tích trong các nhà thờ, mà ở đó không ai biết họ để họ không gây ra cớ vấp phạm nào”.

Các văn bản này, cộng với Tông huấn "Familiaris Consortio" của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, tạo nên cơ sở của giáo lý được tìm thấy trong Sách Giáo Lý.

Năm 1994, hai năm sau khi ban hành Sách Giáo Lý, để đáp ứng với một vài gợi ý rằng có thể có một số trường hợp ngoại lệ mục vụ cho giáo lý này, và các điều khoản của Giáo luật trong các trường hợp đặc biệt, Thánh Bộ Giáo Lý Đức Tin đã viết thư cho các Giám mục trên thế giới "Về việc Rước lễ của các tín hữu Công Giáo đã ly dị và tái hôn”.

Tài liệu này khẳng định lại lập trường của tông huấn "Familiaris Consortio" và Sách Giáo lý (bao gồm cả hai lý do được nêu ra ở trên), khi nói thêm: "Cấu trúc của tông huấn và cung giọng của các từ ngữ trong đó giúp hiểu rõ ràng sự thực hành ấy, vốn được trình bày như là ràng buộc, không thể được sửa đổi do các tình huống khác nhau".

Giáo lý cơ bản này đã được khẳng định một lần nữa trong Tông huấn năm 2007 "Sacramentum Caritatis ": "Thượng Hội Đồng Giám Mục căn cứ vào Thánh Kinh (x. Mc 10,2-12) xác định thực hành của Giáo Hội, không thể cho những người đã ly dị tái hôn được lãnh nhận các bí tích, chỉ vì tình trạng và điều kiện của họ nghịch lại cách khách quan sự liên hệ tình yêu giữa Đức Kitô và Giáo Hội, điều được biểu lộ và hiện thực trong Bí tích Thánh Thể” (Bản dịch tiếng Việt của Ủy ban Giáo lý Đức tin thuộc Hội Đồng Giám Mục Việt Nam).

Như vậy, rõ ràng là Tòa Thánh đã loại trừ khả năng của "giải pháp tòa trong" như là một cách hợp lệ để giải quyết các vấn đề về tính hợp lệ của hôn nhân. Việc kết hôn là một hành động công khai, trước mặt Thiên Chúa và trước mặt xã hội, và do đó các câu hỏi về tính hợp lệ của nó chỉ có thể được giải quyết ở tòa ngoài. Việc cho phép lãnh nhận các Bí tích chỉ có thể xảy ra trong các trường hợp được nêu ra trong Sách Giáo Lý.

Tuy nhiên, tất cả các vị Giáo hoàng gần đây đã cảm nhận sâu sắc nỗi đau đớn của các cặp vợ chồng đang ở trong tình trạng này. Trong các tháng đầu tiên của triều đại Giáo hoàng của mình, Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã kêu gọi nghiên cứu thêm điều khó khăn này. Đức Thánh Cha Phanxicô cũng đã đề cập đến chủ đề, và đã kêu gọi các Giám mục đề xuất các sáng kiến có thể sẽ giúp Giáo Hội cho phép các thành viên ấy dự phần vào Thân mình Chúa Kitô một cách tốt hơn.

Tuy nhiên, như một Hồng Y nổi tiếng đã ghi nhận về chủ đề này: "Đen không thể trở thành trắng được”. Không giải pháp mục vụ nào có thể thay đổi Tin Mừng hoặc giáo huấn đã được thiết lập của Giáo Hội về sự bất khả phân ly của hôn nhân.

Hoạt động mục vụ quan trọng nhất mà Giáo Hội có thể và nên làm, là cổ vũ việc huấn luyện Kitô giáo cho các bạn trẻ Công Giáo, để họ đi vào hôn nhân với ý định hợp tác với ân sủng của Thiên Chúa, trong việc đưa ra một cam kết suốt đời cho chính họ. Nói cách khác, giải pháp lâu dài tốt nhất cho việc ly dị và tái hôn là phải tránh ly dị trước tiên.

Đồng thời, thật là ngây thơ khi nghĩ rằng một số cuộc hôn nhân sẽ không thất bại, hoặc sẽ không có việc kết hôn không hợp lệ. Đây là một hệ quả tất yếu của sự yếu đuối con người và sự tự do của con người. Tương tự như vậy, hiện nay có một số lượng lớn người Công Giáo ở trong các giải pháp bất thường, họ có nhu cầu mục vụ cụ thể, và Giáo Hội được thúc đẩy tìm cách giúp đỡ họ, trong khi vẫn tôn trọng giáo huấn của Chúa Kitô về sự thánh thiện của hôn nhân .

Đây có lẽ sẽ là tinh thần, mà với nó Đức Thánh Cha Phanxicô và các Giám mục sẽ tìm hiểu bất cứ con đường nào và sáng kiến nào thích hợp, để mang lại ánh sáng của Chúa Kitô cho tất cả các thành viên của Giáo Hội Công Giáo. (Zenit.org 11-2-2014)

Nguyễn Trọng Đa

Món quà đáng quý nhất trên đời

Một ngày nọ, có một tín đồ đến thỉnh giáo thiền sư: “Con là người đã có gia đình, nhưng con lại đang rất yêu một người con gái khác, con phải làm thế nào bây giờ?”
Quà tặng quý giá nhất là...

Thiền sư nói: “Con có chắc chắn rằng cô gái ấy thực sự là người con yêu nhất trên đời này không?”
 
“Vâng, người đó cho con những giây phút đẹp nhất, cô ây thực sự rất tuyệt vời”, tín đồ khẳng định.
 
Thiền sư không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh ta mà chỉ nói với tín đồ: “Con hãy nhìn 3 cây nến trong cái lư hương trước mặt, cây nào sáng nhất”. Tín đồ nói: “Độ sáng đều như nhau, làm sao có thể nhìn ra được cây nào sáng nhất ạ”.
 
Thiền sư nói tiếp: “Con hãy cầm lấy 1 cây, để trước mặt. Giờ dùng tâm để nhìn xem cây nến nào sáng nhất”.
 
“Đương nhiên cây nến đặt trước mặt là cây nến sáng nhất rồi ạ”, tín đồ trả lời.
 
Thiền sư lại nói: “Bây giờ con hãy để 3 cây nến như hiện trạng ban đầu và hãy nhìn thật kỹ xem trong 3 cây, cây nào sáng nhất”.
 
Tín đồ nói: “Nếu để như lúc đầu thì độ sáng như nhau, vốn không thể nhìn ra cây nào sáng nhất”.
 
“Đúng là như vậy”, thiền sư cười đáp.
 
“Thực ra việc nhìn thấy 3 cây nến cũng giống như việc con gặp người phụ nữ kia trong cuộc đời mình vậy. Khi để nó ở trước mặt, dùng tâm nhìn nó sẽ càng cảm thấy nó đẹp nhất, nhưng khi đã để nó về chỗ cũ thì lại không hề thấy chút ánh sáng nào từ nó. Cho nên kiểu tình yêu này, chỉ như trăng dưới nước, căn bản không vượt qua nổi thử thách của thời gian, cuối cùng cũng chỉ là hư không mà thôi”.
 
Dừng lại một lúc, vị thiền sư nói tiếp: “Trong cuộc sống hôn nhân, người ta thường lờ đi những ưu điểm của đối phương, thay vào đó lại phóng đại những khuyết điểm. Cái gì mới là tình yêu chân chính? Có thể đồng cam cộng khổ, bao dung cho nhau, đó mới là tình yêu chân chính. Nó có vẻ bình thường, nhưng lại rất sâu lắng, là tình cảm đáng được trân trọng suốt cuộc đời”.
 
Tín đồ nghe xong, trước mắt bỗng phảng phất hình ảnh người vợ vì để cho mình an tâm làm việc đã từ bỏ cơ hội đi công tác ở nước ngoài, vì để cho mình có được sự ấm áp những ngày đông giá rét mà khổ sở học đan áo len… Trong lòng tín đồ bỗng chốc như tỉnh ngộ, anh ta cảm ơn thiền sư, chạy như bay về nhà.
 
Lòng người luôn vì sự mù quáng nhất thời mà đi lạc hướng, vì sự cô đơn nhất thời mà tìm sai chốn về. Kỳ thực, nơi luôn luôn mở rộng cửa đón ta chính là nhà, người có thể hi sinh vì ta chính là người thân yêu của ta trong ngôi nhà đó. Nhà chính là bến cảng cho chúng ta tránh gió bão, là chốn về cho tâm hồn mỗi người và là món quà vô giá để chúng ta suốt đời trân trọng yêu thương.
 
Tìm thấy người tự nguyện cùng mình đối diện, cùng mình gánh vác, cùng mình chia sẻ, có thể cùng mình trải qua những tháng ngày sống giản đơn mà hạnh phúc, đó mới chính là món quà đáng quý nhất trên đời.

sưu tầm

Người con trai thực sự yêu em

Người con trai sự yêu em là người con trai luôn đến bên em khi em buồn và khi em cô đơn. Người cầm chiếc dù che cho em trong cơn mưa chiều tầm tã, người nhẫn nại chờ em dù em đến chỗ hẹn muộn cả tiếng đồng hồ. Người con trai thực sự yêu em là người đàn ông dám đối diện với sự ngăn cản và khoảng cách, người dám dẫn em về nhà ra mắt bố mẹ và bảo vệ em ngay cả khi bố mẹ không thích em.

Người con trai thực sự yêu em là người sẽ đi bên cuộc đời em, người bỏ qua cho em mọi thứ ngay cả khi em lừa dối. Người luôn nắm lấy tay em khi em vấp ngã, người đưa em chiếc khăn tay lau những giọt nước mắt em rơi.

Người con trai yêu em là người dám vì em vượt cả ngàn cây số khi em thực sự rơi vào niềm đau, người dám đến bên em ngay cả khi em không còn là em ngày xưa nữa. Người chạy đến bên em khi em chẳng còn ai ở bên.

Người con trai yêu em là người con trai nhường cho em những món đồ mà em thích, nhường cho em chiếc kem khi em đã ăn hết phần mình. Người đàn ông yêu em là người tha thứ cho em khi em nói dối, là người mỉm cười khi thấy em vui.

Người con trai yêu em là người không bao giờ thích một cô gái khác khi đang còn em, người không bao giờ bỏ lại em khi em thực lòng yêu họ. Người con trai yêu em không bao giờ làm cho em phải khóc, càng không bao giờ rời xa em vì những lý do vô lý.

Người con trai yêu em thực sự là người con trai chân thành kể cho em nghe về quá khứ, là người không dối lừa em. Người con trai thực sự yêu em là người con trai dám rời bỏ em khi họ chỉ mang đến cho em nỗi buồn và khó xử. Nhưng vẫn âm thầm cầu chúc cho em. Vẫn coi em như người bạn thân.

Người con trai yêu em là người con trai dám đến bên em ngay cả khi em vừa tan vỡ một gia đình, ngay cả khi em đã có vài ba cuộc tình trước khi nhận ra mình yêu người đó.

Người con trai thực sự yêu em không phải một người gọi điện cho em thường xuyên, không phải một người nói với em những lời sáo rỗng. Không phải những câu từ quen thuộc. Đôi khi người con trai yêu em chỉ cần im lặng. Nhưng em vẫn cảm nhận được rằng người con trai ấy thực sự yêu em.

Người thực sự yêu em là người luôn tôn trọng em, và với riêng họ em là cả thế giới. Người con trai yêu em là người luôn chân tình với em. Em hãy ở bên người con trai như thế- một người con trai thực sự yêu em!

Mi Lan sưu tầm

Ngã theo tình cũ



'Thưa cha, con có một mối tình đầu thời sinh viên, nhưng chúng con không đến được với nhau vì nhiều điều không hoà hợp, trong đó có khác đạo. Con đã lấy chồng, có 3 con; chúng đã lớn rùi. Chồng con cũng chiều con lắm. Gần đây gặp lai người yêu cũ, con không kềm chế được nên ngã vào vòng tay của anh ta. Chồng con đi làm xa. Lâu lâu, con lại hẹn hò với anh ấy. Mỗi lần như vậy con rất hối hận và cắn rứt lương tâm. Con phải làm sao đây? Xin cha giúp con lời khuyên.'

Lời khuyên đơn giản là phải từ bỏ mối tình ngang trái đó gấp nếu bạn không muốn đương đầu với một kết cục thê thảm.

Bạn thử tưởng tượng chồng bạn biết thì sẽ như thế nào. Con cái sẽ buồn thế nào khi có một người mẹ tồi tệ như thế. Và đặc biệt là lương tâm sẽ không cho bạn yên. Không có gì quí bằng sự bình an nội tâm.

Nếu chồng bạn cũng có bồ nhí thì bạn làm sao chịu đựng được? 

Tôi đã chứng kiến sự tan nát của gia đình, thậm chí phải trả giá bằng nhân mạng, trong các cuộc tình tay ba.

Tình yêu vợ chồng là tình yêu trọn vẹn, không chia sẻ. Đó là đòi buộc của sự công bằng. Lỗi phạm điều này thật nghiêm trọng.


Tình cũ có đẹp như thế nào thì cũng giống như một cuốn sách cũ, bạn đọc lại mà đã biết được kết cục của nó.

Lời cam kết để được tha ngăn trở khác đạo

LỜI CAM KẾT ĐỂ ĐƯỢC THA NGĂN TRỞ KHÁC ĐẠO

Sau khi nghe linh mục (Toma VMD) giải thích về các điều kiện để được phép chuẩn hôn nhân khác đạo, chúng con đã hiểu và cam kết như sau:

LỜI CAM KẾT
BÊN KHÔNG CÔNG GIÁO :
Tôi ký tên dưới đây: ......................................................................................  Tuổi: ...........................
Con của ông: ..........................................................  Và bà: ................................................................
Ở tại xã, phường: ............................... Huyện, thị: ...................................  Tỉnh: ...............................
Lập tở nầy để cam kết cho bạn tôi là: ...................................................................................  
được tự do hành đạo theo tôn chỉ Hội Thánh Công Giáo mà bạn tôi là thành phần tín hữu. Hơn nữa, tôi ưng thuận cho các con sinh ra bởi hôn nhân chính thức của chúng tôi được rửa tội và giáo dục theo luật đạo Công giáo Rôma.
                                               Làm tại, ngày .................................... / .......... / ...................
                                                                Ký tên: ......................................................




BÊN CÔNG GIÁO : (Ghi đầy đủ Thánh, Họ Tên của đương sự và cha mẹ)
Tôi ký tên dưới đây: ......................................................................................  Tuổi: ...........................
Con của ông: ..........................................................  Và bà: ................................................................
Thuộc giáo xứ: ............................................................ Giáo phận Đà Nẵng
Lập tở nầy để cam kết cho con cái sinh ra bởi hôn nhân của chúng tôi được rửa tội và được giáo dục theo luật Giáo hội Công Giáo Rôma. Hơn nữa tôi sẽ cố gắng lo cho bạn tôi được gia nhập đạo Công giáo.
                                               Làm tại, ngày .................................... / .......... / ...................
                                                                Ký tên: ......................................................

Đơn xin chuẩn hôn nhân khác đạo

 Đơn xin chuẩn hôn nhân khác đạo


Kính thưa Đức cha, với sự giải thích về các điều kiện để được phép chuẩn hôn nhân khác đạo và sự chứng nhận của linh mục ....
            Con ký tên dưới đây: .......................................................................................  Công giáo
            Sinh năm:................................ con của Ông.........................................................................
                                                              Và bà: ...................................................................................
            Thuộc giáo xứ: .................................................  Giáo phận...
            Con muốn kết hôn với: ..............................................................................  không Công giáo
            Con hy vọng với thời gian, sẽ đem bạn con vào đạo Công giáo. Cả hai cam kết thực hành các điều kiện mà luật đạo Công giáo bắt buộc, tránh xúc phạm đến tín ngưỡng đạo Công giáo. Người bạn Công giáo được hoàn toàn tự do giữ đạo, bảo đảm Rửa tội và giáo dục theo giáo lý Công giáo các con sẽ sinh ra. Bên Công giáo cố gắng thành tâm sống đạo để đưa bạn mình về cùng một tín ngưỡng.
            Cả hai cùng chung sống từ năm: ...................................  Có hôn thú không? ...................
            Có mấy con? ..............................  Có Rửa tội không? ........................................................

            Kính xin Đức Cha tha ngăn trở khác đạo để con được kết hôn mà chẳng trái luật đạo.
                                               Làm tại, ngày .................................... / .......... / ...................
                                                                Ký tên: ......................................................



           
CHỨNG NHẬN CHA SỞ 

                                             Linh mục: ..............................................................................
                                             Quản xứ: .................................................................................
                                             Chứng thật các lẽ của: .........................................................................
                                             Xin thành hôn với: .....................................................................  là đúng
                                             Làm tại ............................ , ngày ..............  tháng ........... năm ..............
                                             Ký tên: ....................................................




CHẤP THUẬN CỦA ĐỨC GIÁM MỤC 


                                             ....... , ngày ...................... tháng .................  năm .........................

                                             Ký tên: ..................................................................





Sống chung có con rồi lấy người khác?

- Hỏi: 

Thua cha, có một người con trai chung sống với một người con gái, đã có con mà chưa kết hôn. Người con trai có thể bỏ người con gái này mà lấy người khác được không ạ?

- Đáp: 


Chung sống khi chưa kết hôn, tức là chưa làm phép cưới, thì người ta có thể bỏ nhau mà không có ngăn trở về giáo luật.

Tuy nhiên, người bỏ đi (nam hay nữ) đều phải có nghĩa vụ với con cái và người bạn đã chung sống.

Giáo luật điều 1071, #1, qui định: "Nếu không có phép của Bản Quyền sở tại, không ai được chứng hôn cho đôi hôn phối của những người còn bị ràng buộc bởi những nghĩa vụ tự nhiên, phát sinh do một sự phối hợp trước đó, đối với người phối ngẫu và đối với con cái".

Thông thường, người ta phải thỏa thuận với nhau về trách nhiệm của người ra đi trong việc nuôi con cái và trách nhiệm với người bạn bị bỏ rơi.

Sau đó, phải làm đơn và được đức giám mục giáo phận cho phép mới được làm phép cưới.
 

Em khổ lắm

Tôi không có thói quen giao lưu với người ngồi cạnh trên máy bay, nhưng vẫn thường để ý một chút, lúc vừa ngồi xuống.

Trưa nay, cạnh tôi là một anh Tàu sồn sồn, bụng to, đầu hói. Anh đi với một cô gái trẻ, đẹp vô hồn, có lẽ người Việt. Tôi chẳng nghe họ trò chuyện gì.

Đang thiu thiu, tôi giật mình vì mấy cái vỗ nhẹ. Là cô gái. Nhìn qua, tôi thấy ghế cạnh mình đang trống. Với vẻ mặt căng cứng, em chồm qua đưa tôi cái gì đó giấu trong tay và thì thào: "Anh là Việt Nam phải hông?"

"Đúng rồi em."

"Anh làm ơn cầm giùm em cái này đi. Cầm lẹ đi anh."

Nhìn ánh mắt và nghe giọng nói khẩn cầu, tôi cầm. Là tiền. 200 đô Mỹ. "Cái gì vậy em?"

"Anh cất vô liền đi. Em đọc số điện thoại của má em. Anh nhớ rồi chuyển nó cho má em giùm nha anh."

Tôi lấy điện thoại ra và làm theo như một cái máy rồi quay sang em thắc mắc: "Sao không đợi qua đến Hong Kong rồi nhờ dịch vụ chuyển về."

"Hổng được anh ơi, em khổ lắm. Em lấy thằng này là Tàu ở Malaysia, nó đi đâu cũng bắt em theo. Ở nhà em cũng không ra ngoài được đâu, như ở tù vậy đó. Nó ghen lắm. Đánh đập em hoài. Nè, anh nhìn tay em còn bầm nè. Nó mới qua Saigon công tác rồi kêu má em lên, cho được có triệu bạc. Hai trăm này em mới ăn cắp của nó đó."

Tôi ngóng về phía restroom rồi quay sang em: "Trời ơi, nó biết rồi làm sao?"

"Em liệu được anh ơi."

Kéo kỹ khoá chiếc túi xách, tôi hỏi em thêm một câu mà giờ ngồi lại thấy hối hận quá chừng: "Sao em không bỏ về Việt Nam đi?"

Em nghèn nghẹn: "Bỏ nó thì dễ nhưng em đâu bỏ con mình được anh? Nhiều lúc em muốn ôm con nhảy lầu luôn".

"Thôi em ơi, không được, không được nghĩ vậy. Em còn ba má." Nói tới đây, thoáng thấy cái đầu hói vừa lú ra khỏi cửa buồng vệ sinh, tôi nhắm mắt lại.

Tôi vừa tiếp tay cho một vụ ăn cắp. Nhưng, hai trăm, hai ngàn hay hai chục ngàn cũng không bù đắp nổi những đòn roi và nhục nhằn em đã và đang gánh chịu. Em có thể đòi công bằng cho mình, bằng bất cứ cách nào.

Và tôi biết, hàng ngàn những cô gái Việt Nam cũng đang ngập ngụa trong những đắng chát này, như em. 

Không phải ai cũng có thể soi trước cái bến mình sắp cập vào, không phải cuộc hy vọng đổi đời hoặc báo hiếu cha mẹ nào cũng toại thành. 

(Bài nhận được từ email)

Lời bàn: 

1. Lấy chồng là để hưởng hạnh phúc. Các bạn cần nghĩ đến điều này trước khi kết hôn. Nếu không có hạnh phúc thì lấy làm gì.

2. Cô gái trẻ, đẹp, có hồn thì sẽ không lấy Tàu.


3. Bạn nào có chồng là người Việt, thì hãy quí trọng, vì đó là một kho báu, và hãy nhớ rằng bạn có phúc hơn các phụ nữ trên thế giới.

Nói với con

Nếu con yêu một người mà người đó không yêu lại mình, hãy cứ dịu dàng với bản thân nhé, vì con không làm điều gì sai. Tất cả chỉ vì tình yêu của con đã không chọn đúng chỗ mà thôi.

Nếu một người nào đó yêu con nhưng con lại không yêu người ấy, hãy tôn trọng điều đó vì tình yêu đã đến gõ cửa trái tim con, đó quả thực là món quà quý giá. Nhưng hãy nhẹ nhàng từ chối nhận món quà mà mình không thể đáp lại ấy. Đừng nhận, để không gây đau khổ cho bất kỳ ai.

Nếu con yêu một người và người đó cũng yêu con, nhưng rồi tình yêu lại ra đi, thì cũng đừng nên níu kéo hay đổ lỗi. Hãy để nó ra đi như thế. Mọi chuyện xảy ra đều có lý do, mỗi lý do đều có ý nghĩa riêng của nó, dần dần con sẽ hiểu. Hãy nhớ rằng con không lựa chọn tình yêu, mà là tình yêu lựa chọn con.

Tất cả những gì chúng ta thực sự có thể làm là hãy đón nhận tình yêu với tất cả những điều kì diệu mà nó mang đến. Khi tình yêu ngập tràn trong tâm hồn con, hãy cảm nhận từng hơi thở của nó, nhưng rồi cũng hãy dang rộng tay để cho nó ra đi, một khi tình yêu đã muốn thế.

Tình yêu là một món quà, chỉ có thể đâm chồi nảy lộc khi được trao tặng đi.

Mẹ và vợ, chọn ai?

Con dâu nói : “Nấu lạt tý bà lại chê nhạt nhẻo, giờ nấu mặn chút bà lại bảo nuốt không vô, rốt cuộc bà muốn sao đây?”

Mẹ nhìn thấy con trai vừa về đến nhà, một câu không rằng bèn gắp thức ăn bỏ vào miệng nhai. Cô ta hằn hộc nhìn chồng. Anh gắp thử một miếng ăn, nhả ra ngay tức thì.

Con trai nói : “Anh không phải đã dặn em rồi sao, mẹ bị bệnh không thể ăn quá mặn.”

“OK ! Mẹ là của anh, sau này do anh nấu nhé !” Con dâu giận dỗi đi thẳng vào phòng. Con trai chỉ còn cách thở dài, và quay sang nói với mẹ : “Mẹ, đừng ăn nữa, con đi nấu mì cho mẹ ăn.”

Mẹ nói : “Không phải con có chuyện muốn nói với mẹ sao, có thì giờ hẵn nói, đừng để trong lòng !”

Con trai nói : “Mẹ à, tháng sau con được thăng chức, con sẽ rất là bận … còn phần vợ con, cô ta nói muốn ra ngoài kiếm việc làm, cho nên ……”

Ngay lập tức mẹ hiểu ý con trai muốn nói gì : “Con trai ơi, đừng gửi mẹ vào viện dưỡng lão nhé con !” Giọng nói nức nghẹn như khẩn cầu van xin .

Con trai trầm tư nghĩ ngợi một hồi lâu, trong đầu anh ta như đang cố tìm một lý do tốt hơn để thuyết phục mẹ :

“Mẹ à, thật ra viện dưỡng lão không phải là một nơi không tốt, mẹ biết rồi đấy, khi vợ con kiếm được công việc, nhất định sẽ không còn thời gian chăm sóc mẹ chu đáo nữa đâu. Trong viện dưỡng lão vừa có cái ăn, vừa có chỗ ở, lại có người chăm sóc, không phải tốt hơn nhiều so với ở nhà hay sao ?”

Tắm xong, ăn tạm một tô mì gói, con trai bèn đi vào phòng sách. Anh thờ người đứng trước cửa sổ, có vẻ do dự. Ngày ấy mẹ còn trẻ đã ở góa, ngặm đắng nuốt cay nuôi anh khôn lớn nên người, và còn gửi anh ra nước ngoài du học.

Nhưng, bà chưa bao giờ dùng tuổi thanh xuân của mình đã một đời hy sinh vì anh đem ra uy hiếp mặc cả về sự hiếu thảo của anh, ngược lại là vợ đã đem hôn nhân ra uy hiếp anh ! Không lẻ phải cho mẹ vào viện dưỡng lão thật sao ? Anh tự hỏi bản thân, anh ta có chút không nhẫn tâm.

“Có thể cùng cậu đi hết cuộc đời là vợ cậu, không nhẽ là mẹ cậu sao?” Con trai của bác Tài thường hay nhắc khẽ anh như thế.

“Mẹ cậu đã lớn tuổi như thế, tốt số thì có thể sống thêm vài năm, Tại sao không tranh thủ thời gian đó sống thật hiếu thảo với bà cơ chứ? Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn phụng dưỡng mà người còn đâu!” Bà con họ hàng thường hay khuyên nhủ anh như thế.

Con trai không muốn suy nghĩ thêm nữa, sợ mình sẽ vì thế mà thay đổi quyết định. Ánh mặt trời tắt dần những tia nắng chói chang và khuất dần sau ngọn đồi, trả lại bầu trời một màn đêm u tịch. Một ngôi nhà quý tộc dành cho người già được xây dựng ở vùng ngoại ô trên đồi núi.

Đúng thật, tiền càng chi ra nhiều, con trai càng cảm thấy an lòng. Khi con trai dắt mẹ bước vào đại sảnh, một chiếc ti vi 42 inch mới tinh đang chiếu một bộ phim hài, nhưng người xem nơi ấy không hề nở một nụ cười.

Những người già mặc cùng một kiểu áo, tóc tai đều na ná nhau đang ngồi cô quạnh trên chiếc ghế sofa, thần sắc đờ đẫn đến u buồn. Có người thì đang ngồi lẩm bẩm một mình, có người thì đang chầm chậm cúi người xuống muốn nhặt lấy một mẫu bánh vụn đang nằm trên sàn nhà.

Con trai biết mẹ thích nơi tươi sáng, vì thế đã chọn cho bà một căn phòng đầy đủ ánh sáng. Từ cửa sổ nhìn ra ngoài, dưới bóng râm là một vườn cỏ thơm ngát. Mấy cô y tá đang đẩy những người già ngồi trên xe lăn, cùng họ tản bộ dưới ánh hoàng hôn, bốn bề tĩnh lặng khiến cho người cảm thấy xót lòng. Dù hoàng hôn có đẹp bao nhiêu, ánh chiều tà rồi cũng dần buông xuống, anh ngậm ngùi tiếc nuối.

“Mẹ ơi, con … con phải đi rồi !” Mẹ chỉ biết gật đầu.

Khi anh đi khỏi, đôi tay gầy guộc của mẹ giơ lên vẫy chào anh, miệng không còn một chiếc răng, đôi môi khô tái nhợt muốn lên tiếng gọi với anh, nhưng gọi không thành tiếng, lộ ra một ánh mắt ngập ngừng đậm vẻ u sầu.

Lúc này con trai chợt nhận ra mái tóc của mẹ đã bạc dần, đôi mắt sâu thẩm và khuôn mặt xuất hiện nhiều vết chân chim. Mẹ quả thật đã già đi rồi !

Anh chợt hồi tưởng lại một số chuyện ngày xưa. Năm đó anh mới 6 tuổi, mẹ có công chuyện phải về quê, không tiện dắt anh theo, nên đành phải gửi tạm nhà bác Tài vài hôm. Lúc mẹ sắp rời khỏi, anh sợ hãi ôm chặt lấy chân mẹ không chịu buông, khóc thật thê lương và kêu gào trong nước mắt : “Mẹ, mẹ ơi, đừng bỏ con mà đi ! Mẹ đừng có đi mẹ ơi !” Cuối cùng mẹ cũng không bỏ lại anh một mình ……

Anh vội rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa phòng lại, không dám ngoáy đầu nhìn lại, anh sợ, sợ cái ký ức ấy hiện về như bóng ma cứ lờn vờn bám lấy anh.

Anh về đến nhà, nhìn thấy vợ và mẹ vợ đang hăng tiết vứt bỏ tất cả những vật dụng trong phòng của mẹ với khuôn mặt khoái chí vui mừng.

Một chiếc huy chương ----- đó là chiến lợi phẩm đoạt giải nhất trong cuộc thi viết văn hồi tiểu học của anh với chủ đề “MẸ CỦA TÔI” ; Một quyển từ điển Anh – Việt ----- đó là món quà đầu tiên mẹ đã dành dụm tiền chi tiêu cả tháng trời để mua tặng anh ! Và còn nữa, chai dầu gió mẹ phải xoa trước khi đi ngủ, không có anh xoa dầu cho bà, gửi bà đến viện dưỡng lão thì còn ý nghĩa gì nữa kia chứ ?

“Đủ rồi, đừng vứt nữa !” Con trai tức giận.

“Rác nhiều như thế, không đem vứt đi, thì sao có thể chứa được đồ của tôi.” Mẹ vợ thở hổn hển nói.

“Thì đúng rồi đấy ! Anh mau mau đem cái giường cũ nát của mẹ anh khiên ra ngoài đi, ngày mai tôi sẽ mua cho mẹ tôi một chiếc giường mới !”

Một đống ảnh lúc ấu thơ chợt hiện ra trong mắt anh, đó là những tấm ảnh mẹ đã dẫn anh đi sở thú chụp lưu niệm.

“Tất cả đều là tài sản của mẹ tôi, một thứ cũng không được bỏ!”

“Anh tỏ thái độ gì vậy hả ? Dám lớn tiếng với mẹ tôi ư, tôi bắt anh phải xin lỗi mẹ tôi ngay lập tức!”

“Tôi cưới cô là có nghĩa vụ yêu thương mẹ cô, tại sao ? Cô lấy tôi thì không thể yêu thương mẹ tôi được sao?”

Cơn mưa sau đêm tối mang một chút hơi lạnh lẽo, đường phố vắng lặng đìu hiu, xe cộ và người đi trên đường thưa thớt dần. Một chiếc xe hơi đang chạy vượt đèn đỏ và phóng qua những biển cấm nguy hiểm, không ngừng tăng tốc phóng nhanh trên đường.

Chiếc xe hơi ấy chạy thẳng đến viện dưỡng lão được nằm trên lưng chừng đồi núi, anh ngừng xe và phóng nhanh lên lầu, mở cửa phòng ngủ của mẹ. Anh đứng nhìn bất động, mẹ đang lấy tay xoa đôi chân phong thấp của mình âm thầm khóc trong đêm.

Bà nhìn thấy con trai đang cầm trên tay chai dầu gió, cảm thấy an ủi và nói : “Mẹ quên lấy đi, cũng may con mang đến cho mẹ!”

Anh bước vội đến bên mẹ và quỳ xuống.

“Tối rồi, tự mình mẹ có thể xoa được mà, ngày mai con còn phải đi làm, hãy về nhà đi !”

Anh ngập ngừng một hồi lâu, nhưng cuối cùng không nhịn được khóc và nói : “Mẹ ơi, con xin lỗi, xin.......... lỗi........"

Nguồn : Sưu tầm

Đừng cháy hết mình khi yêu!

- DN: Con dang co tam su buon kg biet to cung ai. xin cha chiu kho nghe con dc kg? truoc day con di tu vi kg hop nên con da ra khoi dong. con co gap va quen mot ng a ay thuoc gd dao duc ban than a ay cung sieng nang tham du thanh le. sau khi quen dc thoi gian a ay co dua co ve gthieu voi gd. nhung thoi gian gan day anh ay noi chia tay voi con va xac dinh la co ban gai moi sau khi noi chia tay voi con. con dau kho lam nhung du con co niu keo a ay ve voi con cung kg dc vi a ay noi da het yeu con roi. con kho tam lam, hien gio con kg biet phai lam sao con di lam thi tam trang con do hon vi kg muon moi ng trong co quan ban tan. con chi biet chay den chua va me maria nhung khi con ve phong tro mot minh con nen con rat so tam tri con hoang mang con so khong kim dc ban than lam dieu gi do kg tot. gio con phai lam sao? cha cau nguyen cho con dc binh an. con cam on cha.

- Phạm Kông: Yêu và chia tay là bình thường thôi. Thế gian nhiều lắm. Sự tan vỡ của cuộc tình cũng giúp bạn nhận ra rằng chỉ có Chúa mới trung thành. Còn con người thì dễ thay đổi và không đáng tin.

Bạn không cần phải tiếc, vì bạn mất một kẻ phản bội. Còn anh ta mất một người yêu anh ta.

- DN: Con cung biet vay nhung noi quen thi de nhung de quen mot nguoi thi rat kho ma do con la moi tinh dau nua. thoi gian se rat dai de con quen dc. 

- Phạm Kông: thời gian sẽ giúp bạn chữa lành các vết thương. Nhiều lần sau, nếu có yêu thì đừng cháy hết mình, kẻo phải đau khổ khi chia tay. Cháy hết mình thì chỉ dành cho chồng thôi.

Chuyện của bạn rất hay, là bài học quí cho người khác.

- DN: Co phai vay kg cha. con biet qua lan nay con da hoc dc mot bai hoc lon tu truong doi. vi thoi gian con song giua doi rat it. nguoi doi phuc tap qua cha oi. tuy hien gio con dang lam viec giua doi nhung that su con thay so qua. con cam on cha da an ui con.


- phạm kong: Yêu cũng được nhưng đừng cháy hết mình

Nghe đàn ông chỉ cách chọn chồng

1. Chồng già hay chồng trẻ?

Không sợ lấy chồng già chỉ sợ lấy chồng trẻ: Nếu người đàn ông của bạn còn rất trẻ thì bạn chỉ nên yêu, không nên kết hôn. Nam giới phải tầm 30 tuổi mới thích hợp với cuộc sống gia đình.

2. Nên lấy người giàu hay người nghèo?

Hãy lấy người dám vì bạn mà tiêu tiền.


3. Có nên lấy người quá thật thà?

Có người rất thật thà. Nhưng kết hôn nên chọn người thật thà mà tinh nhanh.

4. 
Nên lấy người học vấn cao hay thấp?    

Nên lấy người có trình độ tương đương với mình, không nên có sự chênh lệch quá về trình độ, nếu không hai người sẽ không có điểm chung và thường bất đồng ý kiến. Không phải chúng ta coi thường những người học vấn thấp mà chỉ là tư tưởng khác nhau nên không thể hòa hợp trong đời sống vợ chồng.
5. Nên lựa chọn con người của công việc hay con người của gia đình?

Theo quan niệm truyền thống nên lựa chọn con người của gia đình, anh ta sẽ biết lo cho bạn và con cái, hạn chế tối đa các cuộc nhậu nhẹt bên ngoài. Khi có sóng gió gì, với anh ta, vợ con sẽ là trên hết.

6. Lấy người có tính cách như thế nào là tốt?  

Lấy chồng chính là lấy tính cách của người đó, mọi thứ khác của anh ta rồi sẽ rời bỏ bạn mà đi. Những người có tính cách gần giống nhau tốt hơn hai người có tính cách khác nhau.

7. Kết hôn có nên xem tuổi?

Có. Tốt nhất là nên xem tuổi tác xem có hợp nhau không, tướng số ra sao. Nhiều người cho vậy là mê tín nhưng đôi khi nó lại có tác dụng tâm lý rất tốt. 

8. Nên tránh những kiểu đàn ông nào?

Những người đàn ông ích kỷ nên tránh xa. Nên lựa chọn đàn ông có trách nhiệm.

9. Trai Bắc tốt hay trai Nam tốt?

Gái Bắc nên lấy trai Bắc. Gái Nam nên lấy trai Nam.

10. Có nên lấy người đào hoa?

Đàn ông rất thích đồ mới lạ. Không có người đàn ông nào không trăng hoa, chỉ có người đàn ông giỏi kiềm chế.

11. Nên lựa chọn môn đăng hộ đối?

Đàn ông rất sĩ diện, họ sẽ tự ti nếu thua kém vợ mình.

sưu tầm
 
Support : CTCO | Johny | Mas
Copyright © 2014. mới tiếp - All Rights Reserved
Thiết kể bởi CTCO
Mẫu Blogger