//]]>
        </script>
        <script type='text/javascript'>
          var numposts = 1;
          var numposts2 = 4;
          var numposts3 = 5;
          var showpostthumbnails = true;
          var showpostthumbnails2 = true;
          var displaymore = true;
          var displaymore2 = false;
          var showcommentnum = true;
          var showcommentnum2 = true;
          var showpostdate = true;
          var showpostdate2 = true;
          var showpostsummary = true;
          var numchars = 100;
          var thumb_width = 300;
          var thumb_height = 190;
          var thumb_width2 = 70;
          var thumb_height2 = 70;
          var no_thumb = &#39;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgMwz3Uj4HiQVvx9PJEIeNAWiPNYxVGD5VTjdZqLY9fDF9NHwLxShFhyphenhyphenEYqOm1yTCihcTdORDI9PirRpb4n1NGkbjKUBp8IX1FPtQw4pivpRecgHBB5hm24bUliNGDEaKT25jSW001PlT31/w300-c-h140/no-image.png&#39;
          var no_thumb2 = &#39;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhfTjKTdYd1WrMryFpuMe0tNeGnbP7japM5Jz8pD-vwv_pG-K540Z5lOlKjOjIvUDDGBy-ao-GuWgBz6H0uXfbT4MTWBN1js0P83OtWIBy14x62yPeXtUZ54usDYPjDZF2yHxk2M1pIxApy/s60-c/no-image.png&#39;
        </script>
        <script type='text/javascript'>
          //<![CDATA[
          function bp_thumbnail_resize(image_url,post_title)
          {
            var image_width=300;
            var image_height=190;
            image_tag='<img width="'+image_width+'" height="'+image_height+'" src="'+image_url.replace('/s72-c/','/w'+image_width+'-h'+image_height+'-c/')+'" alt="'+post_title.replace(/"/g,"")+'" title="'+post_title.replace(/"/g,"")+'"/>';
            if(post_title!="") return image_tag; else return "";
          }

Lễ Giáng sinh, trông người mà ngẫm đến ta

Giáng sinh vốn là ngày lễ lớn nhất của các tín hữu Ki tô giáo, nhưng nay dần trở thành ngày hội lớn của mọi người. Ở Việt Nam cũng vậy. Nhưng cách đón nhận mỗi nơi mỗi khác. 

Trong nhà và ngoài đường

Người phương Tây rất hào hứng khi chuẩn bị cho lễ Noel. Thường là các bạn dành dụm thời gian cùng gia đình trang trí cây thông, đi chợ mua đồ cho đêm Giáng sinh. Nhưng, người Việt chúng ta thì đi đến siêu thị chìa tiền ra và bê về cây thông đã trang trí sẵn phủ đầy dây tráng kim với đèn nhấp nháy, vai khoác bánh kẹo, hạt dưa,... Cũng chả khác gì các cụ ngày xưa cứ chiều ba mươi tết thì đánh cá ao, làm thịt lợn rồi gói bánh chưng, đêm ngồi quanh bếp củi lửa nấu sôi sình sình chờ lúc giao thừa; thì bây giờ, người ta ra siêu thị chỉ một tiếng đồng hồ là sắm đủ đồ tết.

Đêm Noel, người phương Tây hầu như ở nhà. Đường phố vắng hoe hoắt, ai ai cũng ở trong nhà cùng với gia đình mình. Họ chỉ có khái niệm đi lễ Noel thành kính trước tượng chúa Hài đồng, Đức mẹ Maria, Thánh Giuse, những con cừu nhỏ, máng cỏ và hang đá nhân tạo,… lấp lánh trong ánh sáng màu hồng rực rỡ và tiếng nhạc lời ca ấm áp linh thiêng: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời/ Bình an dưới thế cho loài người Chúa thương…”, chứ ít có chuyện đi chơi đêm Noel. Nhưng, một bộ phận người Việt thì... trên từng cây số, khắp mọi nẻo đường. Đêm Noel nào cũng tắc đường. Nhà thờ lớn Hà Nội và Nhà thờ lớn Sài Gòn đông đúc, chen chúc, người ta đi chơi vui vẻ, đi xem nhiều hơn là đi lễ. Cái sự vui vầy này lâu dần trở thành nếp sống cũng khá thú vị và trở thành nhu cầu thật sự trong đời sống.

Lúc nửa đêm Giáng sinh, người phương Tây quây quần cùng gia đình ăn bữa tiệc "reveillon" gồm cá chép, ngỗng, thịt lợn tích hợp của biểu tượng: thủy - khí - mộc, rồi lắng nghe giai điệu chầm chậm của bài hát “Đêm thánh vô cùng”: “Ðêm Thánh vô cùng, giây phút tưng bừng. Ðất với trời se chữ Ðồng. Ðêm nay Chúa con thần thánh tôn thờ. Canh khuya giáng sinh trong chốn hang lừa...”. Còn người Việt gọi nhau ngồi ở vỉa hè, con gái nhấp nhẳng món nướng, con trai vây quanh nồi lẩu bốc khói nghi ngút, hoặc sà vào bãi bia hơi khuya khoắt mỗi lần cụng ly là một lần... dô... dô...dô; chỉ ít gia đình giàu có đi nhà hàng sang trọng, lặng lẽ ngồi ăn. Một bộ phận nữa thì dạt vào bar uống rượu, nhảy đến tận sáng, ai biết dừng lại đúng lúc thì đêm Noel thú vị tưng bừng; ai quá đà thì sặc hơi men, mệt dỉu dả, hôm sau đến công sở làm việc ngáp ngắn ngáp dài. Giáng sinh với tết Nguyên đán càng mang hơi hướng văn minh công nghiệp rõ nét thì hồn vía cổ truyền càng mai một. Chẳng biết lo hay mừng?

Cũng đêm Noel, người phương Tây “hôn nhau dưới nhánh thường xuân thì sẽ yêu nhau suốt đời", và yêu nhau ở căn nhà của mình, họ muốn đứa con của mình ra đời trong thời khắc Chúa giáng sinh linh thiêng thì mình cũng đúc được đứa con của Chúa thiêng liêng. Nhưng đêm Noel ở nước Việt ta? Không hiếm các cặp trai gái dắt nhau đi đến nhà nghỉ và đến nhà nghỉ nào cũng... hết phòng! Vốn ngày thường đã không ai thống kê được bao nhiêu cô gái đáng thương cả tin dại dột mất trinh vì những tay đàn ông bợm già, thì đêm Chúa ra đời cũng chẳng ai biết sẽ có bao nhiêu giọt sống được hình thành vạ vật trong các nhà nghỉ tồi tàn, nhếch nhác cho đến hotel sang nhã. Và, sau đó bao nhiêu cái thai bị sổ ra trong các phòng sản tư nhân, trong bệnh viện? Bao nhiêu được làm người, để rồi sau này lớn lên lại náo nức đi chơi trong lạnh giá đêm Noel phải tìm hơi ấm của nhau như bố mẹ chúng ngày xưa?
 
Quà Noel

Theo truyền thuyết ngày xưa xa lăng lắc, ông già Noel cưỡi cỗ xe có bốn con tuần lộc kéo, phóng như bay trên trời, ông ghé vào các nhà có cây thông Giáng sinh, lặng lẽ leo qua ống khói, lấy món quà nhỏ xinh xắn, đặt bên đầu giường cho các em nhỏ đang ngủ mê man trong giấc mơ. Quà giáng sinh mang ý nghĩa tinh thần ở phương Tây, chỉ là cái thiệp chúc, món quà nhỏ xinh xắn: đôi dép nhỏ đính cái nơ đỏ; cái gương tròn thắt giải băng màu hồng; đôi tất trắng điểm hoa nhỏ li ti...
 
Trong khi đó, ở nước Việt Nam bây giờ quà giáng sinh đã thiên biến vạn hóa. Các chàng nàng sinh viên nghèo dù còn nợ tiền học phí thì cũng đủ lãng mạn mua bông hoa tươi tặng bạn, tặng người yêu. Người chồng tối ngày đi làm công sở thì cũng biết giật mình nhớ lại Mùa Vọng năm xưa đi trong lạnh lẽo yêu nhau, cũng biết dừng xe dọc đường mua tặng vợ một cái áo ấm, dù có thể nàng chẳng còn nhớ nữa. Tôi được ông bạn nhà văn theo Ki tô giáo tặng tấm bưu thiếp in hình cụ ông lùn cầm ly rượu, cụ bà cũng rất thấp cười tươi cầm tờ giấy khế ước tình yêu buông dài, trông rất ngộ nghĩnh; ở giữa là cây thông Noel, với dòng chữ: “Chúc mừng nhà văn một mùa Giáng sinh đầy ân sủng, sáng tạo và bình an cho gia đình”.

Tuy nhiên, quà Giáng sinh nước Việt bây giờ bị biến tướng đi rất nhiều, làm cho món quà mang ý nghĩa tinh thần lại trở thành gánh nặng vật chất đè lên vai. Mùa Giáng sinh là thời điểm người ta có dịp trả ơn, có cớ biếu xén, hối lộ để xin việc, để được thăng cấp thăng chức, để chứng tỏ lòng trung thành, cúc cung tận tụy. Sếp được nhận quà Giáng sinh của cấp dưới. Phụ huynh nô nức đến nhà cô giáo tặng quà. Chủ doanh nghiệp chạy như chong chóng mang phong bao đến các đối tác làm ăn, đến quan chức cánh hẩu... Lẽ ra quà tặng qua tay ông già Noel chỉ là món nhỏ nhoi giản dị của chúng sinh bình thường, lam lũ hoặc lãng mạn; thì bây giờ ông già Noel phải chuyển cả những món quà quý là tiền đô, vàng, nhà, đất... của kẻ hám lợi, bất chấp những đạo lý thông thường.

Một mùa Noel nữa lại đến, vừa vui vừa buồn!

Sương Nguyệt Minh

Sở thích lạ

Hom qua, mình dâng lễ với một cha bạn cùng lớp. Điều đặc biệt là trong số người dự lễ có một linh mục khác. Sau lễ, vị linh mục này nói "hôm nay, cha giảng lễ nghe dịu dàng. Không giống như mới đây con đi lễ ở một nhà thờ kia, tiếng cha xứ giảng to quá, khiếp luôn".
(Người giảng lễ là cha bạn của mình. Mình chủ tế cũng có giọng nhẹ nhàng mà không được khen.)
Ngược lại, mình mới nghe một người đàn ông trung niên nói rằng "dức cha của mình làm lễ nghe không sướng bằng cha P. Giọng của cha P rất to, nghe đã lắm".
Trong một dịp chầu lượt ở xứ kia, nhiều giáo dân, cả đàn ông cũng như đàn bà, nói với mình rằng "hôm nay cha T giảng nghe đã quá". Đó là một cha có giọng giảng rất to.
Nhiều người có sở thích lạ: thích cha làm lễ thật to tiếng, nghe mới đã. Mình tự thấy không đáp ứng được nguyện vọng này

Sống chung ngoài phép đạo

- NN: Cha cho con hoi mot so chuyen dc ko cha. Chuyen la nhu vay: Con va chong con la nguoi ngoai dao cuoi nhau va co hai dua con song chung voi nhau duoc mot thoi gian roi con va chong con ly di voi nhau.
- Phamkong: Giáo hội nhìn nhận hôn phối giữa hai người chưa có đạo giống như hôn phối giữa hai người có đạo. Nghĩa là thành sự và không được li dị.
- NN: 3 nam sau khi ly di con len dong nai lam va da tu nguyen theo dao va bay gio con quay ve song lai voi chong con. nhung chong con khong theo dao. con co khuyen chong con theo dao thi chong con cung co dong y theo va da hoc cung duoc hai tuan roi chong con co cong viec nen ko hoc nua.
- Phamkong: Vậy là bây giờ con sống chung chưa làm phép gì trong đạo?
- NN: Da vo chong con song chung nhung chua lam phep do cha. Nhu vay con co toi phai ko cha?
- Phamkong: Có tội chung sống với nhau không có phép hôn phối. Giờ con đi đến gặp cha xứ để hợp thức hoá, tránh ở trong tình trạng tội lỗi.
Trước đây chưa theo đạo thì không có vấn đề gì. Bây giờ, bạn phải giữ luật Chúa và Hội thánh vì bạn đã theo đạo.
- NN: Da thua cha nhu vay thi con di le ko duoc ruoc le dung ko cha.
- Phamkong: Người ta không được rước lễ khi có tội trọng. Với lập trường chính thống, hiện nay Đức thánh cha Phanxico và Tòa thánh không đồng tình với việc cho người li dị tái hôn rước lễ.
- NN: Da. Con cung dang noi voi chong con la qua tet di hoc dao lai de con ko co toi va cho con cua con no cung hoc luon.
- Phamkong: Nam nữ sống chung không có phép đạo là tội trọng. Nói chung các tội về giới răn thứ 6 thường là tội trọng.
- NN: Da thua cha.
- Phamkong: Hai bạn cứ trình với cha xứ tất cả hoàn cảnh cụ thể của mình, để ngài xét và giúp hợp thức hóa cho.
- NN: Con cam on cha. Xin chua chuc lanh cho cha.

Bài giảng của ĐTC Phanxico trong đêm Giáng Sinh 2014

Bài giảng của ĐTC Phanxico trong đem Giáng Sinh 2014

“Dân tộc bước đi trong tối tăm, đã nhìn thấy luồng sáng lớn, những người sống trong vùng bóng tối, nay được ánh sáng bừng lên chiếu rọi.” (Is 9: 1). "Một thiên sứ của Chúa hiện đến cùng các mục đồng và vinh quang Thiên Chúa chiếu tỏa xung quanh họ" (Lc 2: 9). Phụng vụ đêm Giáng Sinh linh thánh này trình bày cho chúng ta sự ra đời của Chúa Cứu Thế như là ánh sáng xuyên thủng và xua tan bóng tối sâu thẳm. Sự hiện diện của Chúa ở giữa dân Ngài xua tan nỗi buồn của thất bại và những đau khổ trong kiếp nô lệ, đồng thời mở ra ngập tràn niềm vui và hạnh phúc.

Chúng ta cũng vậy, trong đêm hồng phúc này, chúng ta đã đến nhà của Thiên Chúa. Được hướng dẫn bởi ngọn lửa đức tin soi bước cho chúng ta, và được hun đốt bởi hy vọng tìm kiếm "luồng sáng lớn", chúng ta đã đi qua bóng tối đang bao phủ trái đất. Khi mở lòng chúng ta ra, chúng ta có thể chiêm ngưỡng sự kỳ diệu của hài nhi-mặt trời, đang mọc lên từ trên cao và chiếu sáng đường chân trời.

Nguồn gốc của bóng tối đang bao phủ thế giới này hun hút trong đêm đen của bao thế hệ. Chúng ta hãy truy nguyên lại thời khắc đen tối khi mà tội ác đầu tiên trong nhân loại đã xảy ra, đó là khi bàn tay của Cain, mù quáng vì ghen tị, đã giết em mình là Abel (x. Sáng thế Ký 4: 8). Kết quả là khai mở ra biết bao thế kỷ đánh dấu bởi bạo lực, chiến tranh, hận thù và áp bức.

Nhưng Thiên Chúa, Đấng đã đặt một cảm thức hy vọng bên trong con người được tạo ra theo hình ảnh Ngài, vẫn luôn chờ đợi. Ngài chờ đợi quá lâu đến mức có lẽ ở một thời điểm nào đó dường như Ngài đã thối chí. Nhưng Ngài không thể thối chí bởi vì Ngài không thể chối bỏ chính mình (x 2 Tim 2:13). Do đó, Ngài tiếp tục kiên nhẫn chờ đợi trước tình trạng băng hoại của con người và các dân tộc.

Qua dòng lịch sử, một luồng ánh sáng đã xé toạc bóng tối để mạc khải cho chúng ta rằng Thiên Chúa là một người Cha nhân từ và lòng trung tín kiên nhẫn của Ngài mạnh hơn bóng tối và tội lỗi. Đây là thông điệp của đêm Giáng Sinh. Thiên Chúa không biết bùng nổ những cơn giận hay thiếu kiên nhẫn; Ngài luôn luôn ở đó, giống như người cha trong dụ ngôn người con hoang đàng, chờ đợi để được nhìn thấy từ xa đứa con trai lầm đường lạc lối khi nó trở về.

Lời tiên tri Isaia loan báo sự bùng lên của một luồng sáng lớn xuyên qua đêm đen. Ánh sáng này được sinh ra tại Bethlehem và được chào đón bởi vòng tay yêu thương của Mẹ Maria, bởi tình yêu của Thánh Giuse, bởi sự ngạc nhiên của những người chăn chiên.

Khi loan báo sự ra đời của Đấng Cứu Chuộc cho các mục đồng, các thiên thần đã nói như thế này: "Anh em cứ dấu này mà nhận ra Người: anh em sẽ gặp thấy một trẻ sơ sinh bọc tã, nằm trong máng cỏ" (Lc 2:12). “Dấu này” là sự khiêm hạ của Thiên Chúa được thể hiện đến tột độ; đó là tình yêu mà qua đó, trong đêm nay Ngài mặc lấy sự yếu đuối của chúng ta, những đau khổ, lo lắng của chúng ta, những khát vọng và những hạn chế của chúng ta. Thông điệp mà tất cả mọi người đang mong đợi, đang tìm kiếm trong sâu thẳm tâm hồn của họ không gì khác hơn là sự dịu dàng của Thiên Chúa: một Thiên Chúa luôn nhìn đến chúng ta với đôi mắt đầy tình yêu, một Thiên Chúa chấp nhận sự nghèo hèn của chúng ta, một Thiên Chúa yêu thương những nhỏ bé của chúng ta.

Trong đêm linh thánh này, khi chúng ta chiêm ngắm Chúa Hài Đồng Giêsu mới sinh và được đặt trong máng cỏ, chúng ta được mời gọi để suy tư là chúng ta nên chào đón sự dịu dàng của Thiên Chúa như thế nào đây? Tôi có để cho mình được Thiên Chúa ẵm lên, được Ngài ôm vào lòng, hay tôi chặn lại không cho Chúa kéo tôi tới gần? "Nhưng tôi đang tìm kiếm Chúa mà" - chúng ta có thể trả lời như thế. Tuy nhiên, điều quan trọng nhất không phải là tìm kiếm Ngài, nhưng là để cho Ngài tìm thấy ta và vuốt ve ta với sự dịu dàng của Ngài. Câu hỏi đặt ra cho chúng ta trước sự hiện diện của Chúa Hài Đồng là: Tôi có để cho Thiên Chúa yêu tôi không?

Hơn thế nữa, liệu chúng ta có can đảm để chào đón với sự dịu dàng những khó khăn, và những vấn nạn của những người gần gũi với chúng ta, hay là chúng ta chỉ thích các giải pháp khách quan, có lẽ hiệu quả đấy nhưng không có sự ấm áp của Tin Mừng? Ngày hôm nay thế giới này cần sự dịu dàng biết bao!

Phản ứng của Kitô hữu không thể khác với phản ứng của Thiên Chúa trước sự nhỏ bé của chúng ta. Cuộc sống phải được đáp lại với sự tốt lành, với sự hiền lành. Khi chúng ta nhận ra rằng Thiên Chúa yêu mến cả sự nhỏ bé của chúng ta, đến nỗi Ngài đã tự hạ mình nhỏ lại để gặp gỡ chúng ta tốt hơn, thì chúng ta không thể nào không mở trái tim của chúng ta ra với Ngài, và cầu xin Ngài rằng: "Lạy Chúa, xin giúp con được như Chúa, xin ban cho con ân sủng của sự dịu dàng trong các hoàn cảnh khó khăn nhất của cuộc sống, cho con ân sủng của sự gần gũi khi đối mặt với mọi nhu cầu, của sự hiền lành trong mọi xung đột. "

Anh chị em thân mến, trong đêm linh thánh này chúng ta chiêm ngắm máng cỏ Giáng Sinh nơi "dân tộc bước đi trong tối tăm, đã nhìn thấy luồng sáng lớn " (Is 9: 1). Những ai khiêm tốn, cởi mở để đón nhận ân sủng của Thiên Chúa, là những người đã nhìn thấy ánh sáng này. Tuy nhiên, những kẻ kiêu ngạo, phường tự phụ, những kẻ đã đặt ra những luật lệ theo phán đoán riêng mình, những kẻ đóng kín với tha nhân thì không nhìn thấy ánh sáng này. Chúng ta hãy nhìn vào hang đá và cầu nguyện, và xin cùng Đức Mẹ: "Lạy Mẹ Maria, xin chỉ cho chúng con thấy Chúa Giêsu!"

J.B. Đặng Minh An dịch
VietCatholic.org

Bệnh của giáo hội

Phamkong: Trong buổi tiếp kiến sáng ngày 22-12-2014 dành cho các vị lãnh đạo các cơ quan trung ương Tòa Thánh, ĐTC Phanxicô liệt kê 15 thứ bệnh cần bài trừ khỏi những người phục vụ tại giáo triều Roma. ĐTC nhận xét rằng những căn bệnh và cám dỗ ấy cũng là nguy cơ của mỗi Kitô hữu, mỗi giáo xứ, cộng đoàn, dòng tu, các phong trào Giáo Hội, trên bình diện cá nhân và cộng đoàn. Vì thế Phamkong gọi là bệnh của giáo hội.

1. Trước tiên là bệnh tưởng mình là bất tử, miễn nhiễm, hoặc thậm chí là không thể thiếu được, và lơ là những kiểm điểm cần thiết và thông thường. Một giáo triều không tự phê bình, không canh tân, không tìm cách cải tiến, thì đó là một cơ thể đau yếu. Một cuộc viếng thăm bình thường tại các nghĩa trang có thể giúp chúng ta nhìn thấy tên của bao nhiêu người, của vài người mà chúng ta nghĩ họ là bất tử, miễn nhiễm, và không thể thay thế được! Đó là bệnh của người giàu có trong Phúc Âm nghĩ rằng mình sống vĩnh viễn (Xc Lc 12,13-21) và cả những người trở thành chủ nhân ông, cảm thấy mình cao trọng hơn mọi người, chứ không phải là người phục vụ tất cả mọi người. Bệnh này thường xuất phát từ bệnh quyền bính, từ mặc cảm là những người ưu tuyển, từ thái độ tự yêu mình, say mê nhìn hình ảnh của mình mà không nhìn thấy hình ảnh của Thiên Chúa in nơi khuôn mặt của những người khác, đặc biệt là những người yếu đuối và túng thiếu nhất. Thuốc chữa bệnh dịch này là ơn thánh, ơn cảm thấy mình là người tội lỗi và thành tâm nói rằng: ”Chúng ta chỉ là những đầy tớ vô dụng. Chúng ta đã làm những gì chúng ta phải làm” (Lc 17,10).

2. Một bệnh khác là bệnh Marta, đến từ tên Marta, làm việc thái quá: tức là những người chìm đắm trong công việc, và lơ là với phần tốt hơn, là ngồi bên chân Chúa Giêsu (Xc Lc 10,38). Vì thế Chúa Giêsu đã kêu gọi các môn đệ của Ngài ”hãy nghỉ ngơi một chút” (Xc Mc 6,31), vì lơ là việc nghỉ ngơi cần thiết sẽ đi tới tình trạng căng thẳng và giao động. Thời gian nghỉ ngơi, đối với những người đã chấm dứt sứ mạng của mình, là điều cần thiết, cần phải làm, và cần phải sống thanh thản: khi trải qua một chút thời gian với những người thân trong gia đình và tôn trọng các kỳ nghỉ như những lúc bồi dưỡng tính thần và thể lý; cần học điều mà sách Qohelet đã dạy: ”Có thời gian cho mỗi điều” )3,1-15).

3. Cũng có thứ bệnh ”chai cứng” tâm trí và tinh thần: nghĩa là bệnh của những người có tâm hồn chai đá, ”cứng cổ” (Cv 7,51-6); bệnh của những người đang đi trên đường, đánh mất sự thanh thản nội tâm, mất sức sinh động và táo bạo, và ẩn nấp sau các giấy tờ, trở thành ”chiếc máy hồ sơ” chứ không còn là ”những người của Thiên Chúa” nữa (Xc Dt 3,12). Họ có nguy cơ đánh mất sự nhạy cảm nhân bản cần thiết để khóc với những người khóc và vui với những người vui! Đó là bệnh của những người mất ”tâm tình của Chúa Giêsu” (Xc Pl 2,5-11), vì con tim của họ, qua dòng thời gian, đã trở nên chai đá và không có khả năng yêu mến Chúa Cha và tha nhân vô điều kiện (Xc Mt 22,34-40). Thực vậy, là Kitô hữu có nghĩa là ”có cùng những tâm tình như Chúa Giêsu Kitô” (Pl 2,5), những tâm tình khiêm tốn, và hiến thân, không dính bén và quảng đại.

4. Bệnh kế hoạch hóa thái quá và duy hiệu năng. Khi tông đồ kế hoạch mọi sự một cách tỷ mỉ và tưởng rằng khi thực hiện việc kế hoạch hóa hoàn toàn thì mọi sự sẽ thực sự tiến triển, như thế họ trở thành một kế toán viên hay một nhà tư vấn kinh doanh. Chuẩn bị mọi sự là điều tốt và cần thiết, nhưng không bao giờ được rơi vào cám dỗ muốn đóng kín và lèo lái tự do của Chúa Thánh Linh, Đấng luôn luôn lớn hơn, quảng đại hơn mọi kế hoạch của con người (Xc Ga 3,8). Người ta lâm vào căn bệnh này vì ”ở lại thoải mái trong các lập trường tĩnh và bất biến của mình thì vẫn là điều dễ dàng và ung dung hơn. Trong thực tế, Giáo Hội tỏ ra trung thành với Chúa Thánh Linh theo mức độ Giáo Hội không chủ trương điều hành và thuần hóa Thánh Linh. Thánh Linh là sự tươi mát, sáng tạo và mới mẻ!”

5. Bệnh phối hợp kém. Khi các chi thể mất sự hiệp thông với nhau thì thân thể đánh mất hoạt động hài hòa và chừng mực của mình, trở thành một ban nhạc chỉ tạo ra những tiếng ồn ào, vì các thành phần của ban không cộng tác với nhau, không sống tinh thần hiệp thông và đồng đội. Khi chân nói với tay: ”Tôi không cần anh”, hoặc tay nói với đầu: ”Tôi điều khiển”, thì tạo nên sự khó chịu và gương mù.

6. Cũng có thứ bệnh ”suy thoái não bộ tinh thần”, hay là quên đi ”lịch sử cứu độ”, lịch sử quan hệ bản thân với Chúa, quên đi mối tình đầu (Kh 2,4). Đó là sự suy thoái dần dần các khả năng tinh thần trong một khoảng thời gian dài ngắn hơn kém, tạo nên tình trạng tật nguyền trầm trong cho con người, làm cho nó không còn khả năng thi hành một số hoạt động tự lập, sống trong tình trạng hoàn toàn tùy thuộc những quan niệm thường là tưởng tượng. Chúng ta thấy điều đó nơi những người không còn nhớ cuộc gặp gỡ của họ với Chúa, nơi những người hoàn toàn tùy thuộc hiện tại của họ, đam mê, tính thay đổi nhất thời, và những thứ kỳ quặc khác; ta thấy nơi những người kiến tạo quanh mình những bức tường và những tập quán, ngày càng trở thành nô lệ cho các thần tượng mà họ tay họ tạo nên.

7. Bệnh cạnh tranh và háo danh. Khi cái vẻ bề ngoài, những mầu áo và huy chương trở thành đối tượng ưu tiên của cuộc sống, quên đi lời thánh Phaolô: ”Anh em đừng làm gì vì cạnh tranh hoặc háo danh, nhưng mỗi người với tất cả sự khiêm tốn, hãy coi người khác hơn mình. Mỗi người đừng tìm tư lợi, nhưng hãy tìm lợi ích của người khác nữa” (Pl 2,1-4). Đó là căn bệnh đưa chúng ta trở thành những con người giả dối và sống một thứ thần bí giả hiệu, một chủ thuyết yên tĩnh giả tạo, Chính thánh Phaolô đã định nghĩa họ là ”những kẻ thù của Thập Giá Chúa Kitô” vì họ ”kiêu hãnh về những điều mà lẽ ra họ phải hổ thẹn và chỉ nghĩ đến những điều thuộc về trần thế này” (Pl 3,19)

8. Bệnh tâm thần phân liệt trong cuộc sống. Đó là bệnh của những người sống hai mặt, hậu quả của sự giả hình về sự tầm thường và dần dần trở nên trống rỗng về tinh thần mà các văn bằng tiến sĩ hoặc các bằng cấp khác không thể lấp đầy được. Một thứ bệnh thường xảy ra nơi những người bỏ việc mục vụ, và chỉ giới hạn vào những công việc bàn giấy, đánh mất sự tiếp xúc với thực tại, với những con người cụ thể. Như thế họ tạo cho mình một thế giới song song, trong đó họ gạt sang một bên tất cả những gì họ nghiêm khắc dạy người khác, và bắt đầu sống một cuộc sống kín đáo và thường là tháo thứ. Sự hoán cải là điều rất cần thiết và không thể thiếu được đối với thứ bệnh rất nặng này (Xc Lc 15,11-32).

9. Bệnh 'ngồi lê đôi mách', lẫm bẩm và nói hành. Tôi đã nói nhiều về bệnh này và không bao giờ cho đủ. Đó là một bệnh nặng, thường bắt đầu bằng những cuộc chuyện trò, và nó làm cho con người thành người gieo rắc cỏ lùng cỏ dại như Satan, và trong nhiều trường hợp họ trở thành người ”điềm nhiên giết người”, giết hại danh thơm tiếng tốt của đồng nghiệp và anh em cùng dòng. Đó là bệnh của những người hèn nhát không có can đảm nói thẳng, mà chỉ nói sau lưng. Thánh Phaolô đã cảnh giác: ”Anh em hãy làm mọi sự mà đừng lẩm bẩm, không do dự, để không có gì đáng trách và tinh tuyền” (Pl 2,14-18). Hỡi anh em, chứng ta hãy giữ mình khỏi những nạn khủng bố nói hành nói xấu!

10. Bệnh thần thánh hóa giới lãnh đạo. Đó là bệnh của những kẻ dua nịnh cấp trên, hy vọng được ân huệ của họ. Họ là nạn nhân của công danh sự nghiệp và của thái độ xu thời, tôn kính con người chứ không tôn kính Thiên Chúa (Xc Mt 23,8-12). Đó là những người khi phục vụ chỉ nghĩ đến điều mà họ phải đạt được chứ không tới điều mà họ phải làm. Những người bủn xỉn nhỏ nhặt, bất hạnh, và chỉ hành động vì ích kỷ (Xc Gl 5,16-25). Bệnh này có thể xảy ra cho cả các cấp trên khi họ chiêu dụ vài cộng tác viên để được sự tuân phục, trung thành và tùy thuộc về tâm lý, nhưng kết quả cuối cùng là một sự đồng lõa thực sự.

11. Bệnh dửng dưng đối với người khác. Khi mỗi người chỉ nghĩa đến mình và đánh mất sự thành thực và quan hệ nồng nhiệt với nhau. Khi người giỏi nhất không đặt kiến thức của mình để phục vụ đồng nghiệp yếu kém hơn. Khi người ta biết được điều gì và giữ riêng cho mình thay vì chia sẻ tích cực với những người khác, Khi vì ghen tương và tinh ranh, họ cảm thấy vui mừng khi thấy người khác ngã xuống, thay vì nâng người ấy dậy và khích lệ họ!

12. Bệnh có bộ mặt đưa đám. Tức là những người cộc cằn và hung tợn, cho rằng để tỏ ra là nghiêm minh, cần có bộ mặt âu sầu, nghiêm khắc và đối xử với những người khác, nhất là những người cấp dưới, một cách cứng nhắc, cứng cỏi và kiêu hãnh. Trong thực tế, sự nghiêm khắc đóng kịch và thái độ bi quan vô ích thường là triệu chứng của sự sợ hãi và bất an về mình. Tông đồ phải cố gắng là một người nhã nhặn, thanh thản, nhiệt thành và vui tươi, thông truyền niềm vui tại bất kỳ nơi nào. Một con tim đầy Thiên Chúa là một con tim hạnh phúc, chiếu tỏa và làm lan rộng niềm vui cho tất cả những người quanh mình, người ta nhận thấy ngay điều đó.. Chúng ta đừng đánh mất tinh thần vui tươi, tinh thần hài hước, thậm chí tự cười mình, làm cho chúng ta trở thành những người dễ mến, cả trong những hoàn cảnh khó khăn”. Một chút tinh thần hài hước thật là điều tốt cho chúng ta dường nào. Thật là điều tốt nếu chúng ta thường đọc kinh của Thánh Thomas More: tôi vẫn đọc kinh đó hằng ngày và điều này mang nhiều ích lợi cho tôi.

13. Bệnh tích trữ. Khi tông đồ tìm cách lấp đầy khoảng trống trong con tim của mình bằng cách tích trữ của cải vật chất, không phải vì cần thiết nhưng chỉ vì để cảm thấy an ninh. Trong thực tế không có gì vật chất có thể mang theo mình vì ”khăn liệm không có túi” và mọi kho tàng vật chất của chúng ta, dù có thực đi nữa, không bao giờ có thể lấp đầy khoảng trống, trái lại càng làm cho nó khẩn trương và sâu đậm hơn. Chúa lập lại với những người ấy: ”Ngươi bảo: nay tôi giầu có, đã đầy đủ của cải rồi, tôi chẳng cần gì nữa. Nhưng ngươi không biết mình là kẻ bất hạnh, khốn nạn, một kẻ nghèo, mù lòa và trần trụi.. Vậy ngươi hãy nhiệt thành và hoán cải” (Kh 3,17-19). Sự tích trữ của cải chỉ làm cho nặng nề và làm cho hành trình trở nên chậm hơn! Và tôi nghĩ đến một giai thoại: trước kia các tu sĩ dòng Tên Tây Ban Nha mô tả dòng như một đoàn ”kỵ binh nhẹ nhàng của Giáo Hội”. Tôi nhớ cuộc dọn nhà của một tu sĩ dòng Tên trẻ, trong khi chất lên xa vận tải bao nhiêu đồ đạc: hành lý, sách vở, vật dụng, quà tặng, thì một tu sĩ dòng Tên cao niên quan sát và mỏỉm cười nói: đây có phải là kỵ binh nhẹ của Giáo Hội không?”. Những cuộc dọn nhà của chúng ta là một dấu hiệu về bệnh ấy.

14. Bệnh những nhóm khép kín, trong đó sự thuộc về một nhóm nhỏ trở nên mạnh hơn thuộc về cả thân mình và trong một số trường hợp, mạnh hơn thuộc về chính Chúa Kitô. Cả căn bệnh này cũng luôn bắt đầu bằng những ý hướng tốt là tiêu khiển với các bạn bè, nhưng với thời gian nó trở nên xấu, thành bệnh ung thư đe dọa sự hài hòa của thân thể và tạo nên bao nhiêu điều ác, gương mù, nhất cho cho những anh em bé nhỏ hơn của chúng ta. Sự tự hủy diệt, hay là ”những viên đạn của bạn đồng ngũ” chính là nguy hiểm tinh tế nhất. Đó là sự ác đánh từ bên trong, và như Chúa Kitô đã nói, ”nước nào chia rẽ bên trong thì sẽ bị tàn lụi” (Lc 11,17).

15. Sau cùng là bệnh tìm kiếm lợi lộc trần tục và phô trương. Khi tông đồ biến việc phục vụ của mình thành quyền lực, và biến quyền lực của mình thành hàng hóa để kiếm được những lợi lộc phàm tục và được nhiều quyền thế hơn. Đó là bệnh của những người tìm cách gia tăng vô độ quyền lực và để đạt được mục tiêu đó, họ vu khống, mạ lỵ và làm mất thanh danh của người khác, thậm chí trên cả các nhật báo và tạp chí, dĩ nhiên để biểu dương và chứng tỏ mình có khả năng hơn người khác. Cả thứ bệnh này cũng gây hại rất nhiều cho thân mình, vì nó làm cho con người đi tới độ biện minh việc sử dụng bất kỳ phương thế nào để đạt tới mục tiêu ấy, thường là nhân danh công lý và sự minh bạch. Và ở đây tôi nhớ đến một linh mục đã gọi các ký giả đến để kể cho họ - một điều mà LM này bịa đặt - về những chuyện riêng tư của những linh mục khác và của giáo dân. LM ấy chỉ muốn được xuất hiện trên những trang nhất của báo chí, và như thế cảm thấy mình quyền năng và chiến thắng, nhưng tạo ra bao nhiêu đau khổ cho những người khác và cho Giáo Hội! Thật là kẻ đáng thương!

Mái ấm gia đình là gì?

Mới đây một tờ báo ở London, thủ đô nước Anh, đã gửi câu hỏi “Theo anh chị, mái ấm gia đình là gì?” tới 1000 người. Có 800 người đã trả lời, tập trung vào các ý tưởng sau đây:

+ Mái ấm: một thế giới xung đột khép lại, một thế giới tình thương mở ra.
+ Mái ấm: nơi chuyện nhỏ là quan trọng, chuyện quan trọng là chuyện nhỏ.
+ Mái ấm: vương quốc của cha, thế giới của mẹ và thiên đàng của con cái.
+ Mái ấm: nơi chúng ta cằn nhằn nhiều nhất nhưng được đối đãi tốt nhất.
+ Mái ấm: trung tâm của tình thương mà mọi lời ước nguyện của con tim quyện vào đây;
+ Mái ấm: nơi dạ dầy chúng ta ăn 3 lần mỗi ngày và tâm hồn ăn ngàn lần mỗi ngày.
+ Mái ấm: nơi duy nhất ở trần gian mà mọi lỗi lầm và thất bại của con người được che đậy dưới lớp áo tình thương.

(Nguồn: John Phuoc)

Lời bàn: Mọi sự trong đời có thể thay đổi; nhưng người ta khởi sự và kết thúc nơi gia đình.

Quản ngục Triều Tiên luộc con của nữ tù nhân cho chó ăn?

Chi tiết rợn người này được công bố hôm 22.12, khi các thành viên Hội đồng bảo an LHQ lần đầu tiên đặt vấn đề ngược đãi nhân quyền ở Triều Tiên vào chương trình làm việc.

Trước đó hồi tháng 2, báo cáo 372 trang của ủy ban điều tra thuộc LHQ về sự ngược đãi nhân quyền đã được công bố, nêu “những hành vi dã man không thể nói nên lời”.

Trong đó, ủy ban điều tra mô tả những vụ buộc phá thai, bỏ đói hàng loạt tù nhân và cưỡng hiếp tù nhân.

Tại buổi họp HĐBA LHQ, nữ đại sứ Mỹ Samantha Power dẫn thêm những điều khủng khiếp, do những người Triều Tiên vượt biên từng trốn khỏi các trại tù Triều Tiên kể lại.

Bình Nhưỡng bác bỏ những câu chuyện này là “hư cấu”.

Theo Reuters dẫn lời bà Power: “Ahn Myong Chul là một cựu quản ngục ở nhà tù số 22, kể các quản ngục thường hiếp dâm các tù nhân.

Ahn kể trong một trường hợp, một nạn nhân có thai và sinh con, quản ngục Triều Tiên luộc con của nữ tù nhân rồi ném cho chó ăn”.

Báo cáo nêu sự việc này còn cho biết thêm: các quản ngục cấp cao có thể cưỡng bức tình dục đối với nữ tù nhân, nhưng tránh không để họ có thai. Người nào có thai thường bị bắt lao động nặng hoặc bị xử bắn bí mật.

Ahn còn kể một lần khác, một quản ngục “ngồi trên ghế, dùng lưỡi câu nối với miếng mỡ heo để buộc một nữ tù nhân phải bò như chó và nhào tới miếng mỡ”.

Bà Power còn trình với HĐBA về tù nhân Kim Young-soon, người kể rằng bà cùng các tù nhân khác rất đói, nên họ phải bới hạt ngô trong phân bò để ăn.

Báo cáo ước tính có khoảng 80.000 đến 120.000 tù chính trị đang bị giam nhốt trong 4 nhà tù lớn, nơi mà sự bỏ đói là một cách kiểm soát.

Danh sách tội ác trong báo cáo được so sánh với những hành vi dã man thời phát xít Đức, gồm “tiêu diệt, giết, buộc làm nô lệ, tra tấn, bỏ tù, cưỡng hiếp, buộc phá thai cùng các hành vi bạo lực tình dục, đàn áp, cưỡng chế và làm mất tích nhiều người, cùng cách hành vi phi nhân tính là cố tình kéo dài sự đói”.

Triều Tiên giận dữ từ chối tham dự cuộc họp này của HĐBA, nói với AP, rằng họ “hoàn toàn bác bỏ” nỗ lực đem vấn đề ngược đãi nhân quyền ra HĐBA.

Trước đây, Bình Nhưỡng gọi những người trốn khỏi Triều Tiên và giúp đoàn điều tra là “bọn rác rưởi”.

Các thành viên HĐBA lên án sự ngược đãi nhân quyền ở Triều Tiên, gọi cuộc sống ở nước này là “cơn ác mộng sống”.

HĐBA đặt vấn đề này ra bàn, sau khi bỏ phiếu bác sự phản đối của Trung Quốc, và nêu những vụ ngược đãi nhân quyền nghiêm trọng.

Bà Power nói: “Hôm nay, chúng ta phá vỡ sự im lặng của HĐBA. Chúng ta bắt đầu soi rọi ánh sáng và những gì được công bố đều khủng khiếp”.

Nói về báo cáo LHQ được công bố hồi tháng 2, bà Power nói các tội chống lại loài người được thực hiện “nhằm theo đuổi các chủ trương do cấp lãnh đạo cao nhất Triều Tiên phê duyệt”.

Bà nói: “Sự vi phạm nhân quyền này rất nghiêm trọng, có hệ thống và tràn lan”.

Nữ đại sứ Sylvie Lucas của công quốc Luxembourg nói: “Tôi không thể kể ra những hành vi dã man, vì sẽ làm tất cả chúng ta phải nôn mửa”.

Trung Quốc và Nga có quyền phủ quyết vì là thành viên thường trực HĐBA, đã ráng chặn nỗ lực lên án Bình Nhưỡng về vấn đề ngược đãi nhân quyền.

Đại sứ Trung Quốc Liu Jieyi nói: “HĐBA phải ngưng làm bất cứ điều gì có thể làm tăng thêm căng thẳng”

Báo cáo của ủy ban điều tra LHQ và Đại hội đồng LHQ kêu gọi 15 nước thành viên HĐBA đưa vấn đề Triều Tiên ngược đãi nhân quyền ra Tòa án hình sự quốc tế.

Các nước thành viên thường trực HĐBA là Mỹ, Pháp, Anh nói họ sẽ xem xét kêu gọi này. Nhưng HĐBA không có quyết định nào hôm 22.12.

Hồi tháng 11, Triều Tiên cảnh cáo sẽ thử hạt nhân, sau khi ủy ban nhân quyền LHQ bỏ phiếu quyết đưa vấn đề này ra HĐBA, nơi có quyền thi hành các hành động liên quan hòa bình và an ninh quốc tế.

Trần Trí (theo Independent)
Nguồn: Một Thế Giới

Sứ điệp từ máng cỏ

(Bài giảng của Phamkong trong lễ đêm Noel 2014)

Chúng ta hãy bắt đầu với một chi tiết nhỏ mà tin mừng Luca nhắc đến: đó là hoàng đế Augusto. Augusto sinh năm 63 BC mất 14 AD, tên lúc khai sinh là Gaius Octavius, là vị hoàng đế sáng lập đế chế Roma. Augusto là danh hiệu mà viện Nguyên lão Roma dành tặng cho Octavius sau khi ông đánh bại tất cả kẻ thù. Augusto có nghĩa là một người được giới thiệu dành riêng cho các thần minh và con người.

Augustus thậm chí được Viện Nguyên lão phong thần khi còn sống, được thờ phụng bởi dân Roma. Tên của ông Augusto và của Caesar được lấy làm đế hiệu của các hoàng đế sau này, và tháng tám được chính đặt tên theo tên ông: August. Triều đại của Augusto đã mở ra một thời đại tương đối hòa bình được biết đến như là Pax Augusta, tiếng Latinh có nghĩa là hòa bình của Augusto. 

Khi đặt song đối hình ảnh Đức Giê-su và Augusto, tác giả Tin mừng Luca muốn chuyển tiếp giới thiệu sự bình an mà Hài Nhi Giê-su đem đến cho nhân loại, như lời thiên thần ca hát: “Vinh danh Thiên Chúa trên trời, bình an dưới thế cho loài người Chúa thương.”

Trong đêm mừng lễ sinh nhật của Chúa, tôi xin gợi ý về sứ điệp mà chúng ta có thể đọc được từ máng cỏ: đó là tôn trọng sự sống, quan tâm đến người nghèo và sống thinh lặng.

1. Tôn trọng sự sống, tôn trọng con người

Việc Ngôi Hai nhập thể làm người là sứ điệp rõ ràng cho chúng ta về giá trị sự sống và nhân phẩm. Thiên Chúa làm người để con người được làm con cái Thiên Chúa. 

Khi đến thờ lạy Hài Nhi Giê-su nơi máng cỏ trong đêm cực thánh này, chúng ta hãy đặc biệt nghĩ đến các trẻ em không được cha mẹ thương yêu, các trẻ em bụi đời không có phúc được sống trong một mái ấm gia đình, các trẻ em bị buộc phải lao động, các trẻ vị thành niên bị lạm dụng trong công nghệ mãi dâm... 

Hai vụ án tử hình được cho là oan trái đang rất nóng tại VN, đó là vụ Hồ Duy Hải ở Long An và vụ Nguyễn Văn Chưởng ở Hải Phòng. Các luật sư và nhà chuyên môn chỉ ra những chứng cớ ngoại phạm cho thấy các bị cáo bị kết án oan; nhưng người ta dường như không đếm xỉa đến, vì mạng sống con người không được coi trọng. Không như VN, các nước văn minh đã bỏ án tử hình từ lâu.

Sự sống phải được tôn trọng từ khi phôi thai cho đến khi chết tự nhiên. VN là một trong những quốc gia đứng hàng đầu về việc phá thai. Mỗi năm có khoảng hơn 1,6 triệu trẻ trong cả nước bị giết chết trước khi nhìn thấy dãi đất hình chữ S đầy khổ ải này. 

Người Công giáo VN cũng dùng các biện pháp ngừa thai nhân tạo (như đặt vòng, thuốc tránh thai, bao cao su...), thậm chí vẫn có phá thai. Đó là những tội nặng.

Việc đón mừng Hài nhi Giêsu chào đời nhắc nhở chúng ta hãy tôn trọng sự sống, tôn trọng con người.

2. Quan tâm đến người nghèo

Điều ấn tượng nhất khi nhìn nơi máng cỏ đó là sự nghèo nàn. Thật là vượt sức tưởng tượng của con người khi Con Thiên Chúa, vốn giàu sang phú quí, lại chọn sinh ra nơi chốn nghèo hèn. 

Giuse có lẽ đã gõ cửa nhiều nơi khi Maria chuyển dạ. Thật không may cho đôi vợ chồng trẻ vì quán trọ đã kín người trong dịp người dân phải về bản quản của mình để điều tra dân số. Nếu họ giàu thì họ có thể vô một nhà nghỉ sang trọng. Cuối cùng, không tìm được chỗ nào, họ đành để con mình sinh ra nơi hang lừa.

Nhìn vào hang đá, chúng ta hãy suy gẫm về mầu nhiệm Thiên Chúa hạ mình xuống, thành một trẻ thơ bé nhỏ trong máng cỏ. Con Thiên Chúa quyền năng thành một trẻ thơ yếu ớt và ở trong tình trạng bị lệ thuộc hoàn toàn và cần đến tình yêu của con người. Hài nhi Giêsu đã trở thành biểu tượng về mọi nhu cầu khẩn thiết về tình trạng nghèo đói của con người. 

Ngày nay, Đức Giê-su, được đồng hóa với bao người nghèo như Ngài tự nhận là thế, đến gõ cửa nhà chúng ta, xin chúng ta giúp đỡ. Hơn ai hết, tôi và anh chị em, chúng ta trải nghiệm về sự nghèo, nhất là những người lớn tuổi U40, U50, trở lên.

Xin đơn cử vài trường hợp nghèo đói điển hình: Ngày 24/4/2013, chị Nguyễn Thị Mỹ Nhân (38 tuổi, ngụ ấp 5, xã An Xuyên, Cà Mau) đã treo cổ chết, với hy vọng kiếm được ít tiền phúng điếu để tiền đóng học phí cho con. Ngày 25/9, một học sinh lớp 3A ở xã Đức Bồng (huyện Vũ Quang) chết vì đói. Xã Đức Bồng cách chúng ta khoảng 30 cây số. Mới đây nhất, một cô gái xứ Nghệ tuổi hai mươi, sang Nga lao động, không giấy tờ tuỳ thân; khi cảnh sát đến, em phải chạy trốn trong rừng. Nước Nga lạnh lắm, không thức ăn, không áo ấm em đã chết ngày 19/12/2014.

Đó là cái đói ăn. Còn có cái đói về tinh thần, đói về thông tin, đói về tôn giáo. Giáo xứ chúng ta phải chờ 40 năm mới có cha xứ, chúng ta hiểu thế nào về sự thiếu vắng thánh lễ. Ngày hôm qua, một cha bạn của tôi ở Lào Cai, linh mục Nguyễn Văn Thành, chia sẻ một tình trạng buồn: nhà cầm quyền địa phương không cho dâng lễ Giáng Sinh ở giáo điểm Mường Khương.

Hơn nữa, "họ bắt phá hang đá. Than ôi, sang thế kỉ 21 rồi mà sống đạo tại Lào Cai vẫn khó khăn như vậy!"

Còn ở cao nguyên miền Trung, nhiều cộng đoàn giáo dân ở vùng sâu Dak Kang Peng, huyện Dakto của giáo phận Kontum không có lễ Giáng Sinh vì nhà cầm quyền không cho các linh mục đến dâng lễ. 

Đêm Giáng sinh mời gọi chúng ta đừng bao giờ bỏ người nghèo; trái lại "chúng ta hãy mở lòng và chăm chú lắng nghe tiếng kêu của người nghèo và đến giúp họ" (Tông huấn Niềm vui Tin mừng số 187).

Giáo xứ chúng ta cũng làm một việc cụ thể: ngày mai, ban mục vụ và tôi sẽ đi thăm một số gia đình nghèo trong giáo xứ, không kể lương giáo, để biếu họ chút quà Giáng Sinh. Mời các bạn trẻ nào than lễ Noel buồn quá thì hãy đi cùng chúng tôi.

3. Có tâm hồn thinh lặng

Giáng Sinh là đêm thanh bình, đêm thánh vô cùng, đất trời giao duyên. Không khí ở hang Belem và cánh đồng quê nơi các mục đồng trú ngụ thật thanh vắng, là môi trường người ta nghe được tiếng của thiên thần. Quang cảnh đêm Giáng Sinh dạy cho chúng ta rằng trong thinh lặng người ta mới được gặp Chúa.

"Tiếng ồn đã thâm nhập cuộc sống con người ngày nay như một "con sóng thần âm thanh". Bị chìm sâu trong làn sóng từ ngữ, chao đảo theo các ngọn gió truyền thông, con người không còn biết mình từ đâu đến và sẽ đi đâu, họ đã quên mất quê hương mình. Thậm chí họ cũng quên mất con đường về căn nhà lương tâm và về mảnh vườn nội tâm của “lòng mình” (Michel Hubaut, Những nẻo đường thinh lặng). 

"Bản tin trên radio, TV, tiếng ầm ầm của máy móc, hay âm thanh của máy vi tính, chuông điện thoại, tiếng ồn trong các quán ăn hay nhà hàng, những nơi gọi là giải trí với âm lượng của ban nhạc hay của loa phóng thanh vượt đến một cường độ điên đầu, và những máy thu thanh bỏ túi cứ theo bạn cho đến tận giường ngủ..." (sđd).

Thậm chí, những tiếng nhạc, cử điệu nhảy múa, thời trang hở hang của diễn vien trong đêm văn nghệ Giáng sinh cũng có thể làm cho người ta xao lãng, mất bình an và không nghe được sứ điệp trung tâm của đêm Giáng sinh.

Thinh lặng là một nhu cầu sống chết của con người, giống như không khí họ thở hay lương thực họ ăn. Kierkegaard từng nói: "Nếu tôi là bác sĩ và người ta hỏi tôi khuyên gì thì tôi sẽ trả lời: Hãy giữ thinh lặng, hãy làm cho mọi người im tiếng!" 

Michel Hubaut gợi ý cho chúng ta "tìm lại hương vị của các thú vui đơn giản. Đi bộ rất sớm trên bờ biển, hít thở hương thơm của đồng quê. Lắng nghe tiếng gầm thét của sóng hay tiếng róc rách của dòng suối. Lắng nghe sự im lặng của núi rừng hùng vĩ, nói lên sự nhỏ bé của con người… Ngắm nhìn nét tế nhị của vân một lá cây, các khéo léo cần cù của một con kiến, sự hoàn hảo của một cánh hoa, một mạng nhện mà sương mai đã đặt vào những hạt ngọc lấp lánh..."

"Hãy lắng nghe tiếng thở than của gió, tiếng tí tách của lửa, tiếng kêu của ve sầu hay tiếng hót của chim muông, tiếng róc rách của suối, những tiếng quen thuộc trong làng hay trong nhà. Những tiếng ấy không phá vỡ im lặng mà dệt thành thinh lặng. Lắng nghe một khúc nhạc như trẻ sơ sinh nghe được lần đầu. Không suy nghĩ hay phân tích. Hãy để cho âm thanh, màu sắc của âm thanh thấm vào trong ta."

Lắng nghe tiếng nhạc của tạo vật, hầu nắm bắt được sự hài hòa thầm kín. Lắng nghe lòng mình, để biết rõ mình và định hướng cuộc đời. Lắng nghe người khác để làm cho mình phong phú nhờ sự khác biệt và để yêu thương họ hơn.

Các Giáo Phụ đã viết rằng: trong sự thinh lặng, con người có thể nghe được tiếng nhạc du dương của toàn thể vũ trụ. Ai không còn biết nghe tiếng nhạc của tạo vật người ấy không biết lắng nghe người khác và lại càng không biết lắng nghe tiếng Chúa. 

Tóm lại, trong đêm Giáng Sinh, sứ điệp từ máng cỏ mời gọi chúng ta tôn trọng sự sống, quan tâm đến người nghèo và sống thinh lặng. Đó là điều kiện để chúng ta có được ơn bình an của Chúa Hài Đồng. Nếu bạn muốn bình an hãy tôn trọng người khác, bố thí kẻ nghèo và đến nhà thờ.

Thế nào là tam quyền phân lập?

(Phamkong: Sau đây là bài học về tam quyền phân lập trong sách Đức dục trước 1975 của thời Việt Nam Cộng hoà. Thể chế được cho là 'ngụy' mà văn minh quá. Mình cảm thấy thích 'ngụy' thật rùi và tự hỏi không biết mấy thế kỉ nữa mình mới được sống như 'ngụy').

I. QUYỀN LẬP PHÁP: QUỐC HỘI

DÀN BÀI: 
1) Định nghĩa quốc hội
2) Nhiệm vụ và quyền hạn của Quốc hội

TOÁT YẾU: 
1. Quốc hội gồm những đại điện do dân bầu lên để giữ quyền lập pháp. Ở nước ta , Quốc hội chia thành hai viện : Thượng nghị viện và Hạ nghị viện.

2. Quốc hội có nhiệm vụ soạn thảo hiến pháp (Quốc hội lập hiến), biểu quyết các đạo luật , kiểm soát chính phủ và tham dự mọi hoạt động của quốc gia. Muốn làm tròn nhiệm vụ trên, các nghị sĩ và dân biểu được hưởng quyển tự do phát biểu ý kiên và quyền bất khả xâm phạm.

CA DAO: 
Quốc hội do dân bầu lên
Vì dân tranh đấu giữ quyền lợi chung.

CÂU HỎI: 
Quốc hội là gì? 
Ở nước ta, Quốc hội gồm mấy viện? 
Quốc hội có nhiệm vụ gì? 
Các nghị sĩ được hưởng đặc quyền gì?

II. QUYỀN HÀNH PHÁP: CHÍNH PHỦ

DÀN BÀI: 
1) Định nghĩa quyền hành pháp.
2) Quyền hành pháp thuộc chính phủ.

TOÁT YẾU: 
1. Quyền hành pháp là quyền thi hành những
đạo luật do cơ quan lập pháp soạn thảo để điều khiển guồng máy quốc gia.

2. Quyền hành pháp thuộc chính phủ. Đứng đầu chính phủ
là Thủ tướng. Chính phủ gồm nhiều bộ . Mỗi bộ do Bộ trưởng hay Tổng trưởng đảm trách điều hành mọi công việc trong phạm vi chuyên môn như : Bộ Nội vụ, Bộ Quốc phòng, Bộ Ngoại giao, Bộ Giáo dục và Thanh niên...

QUYẾT ĐỊNH: 
Tôi tôn trọng quyền hành pháp ngang quyền lập pháp.

CÂU HỎI: 
Quyền hành pháp là quyền gì ? 
Quyền hành pháp thuộc ai ? 
Đứng đầu Chính phủ là ai ? 
Chính phủ gồm nhiều gì ? 
Mỗi bộ do ai đảm trách.

II. QUYỀN HÀNH PHÁP: TỔNG THỐNG

DÀN BÀI: 
1) Tổng thống và Phó Thống thống do dân bầu.
2) Quyền hạn của Tổng thống đối với Chính phủ và Quốc hội.

TOÁT YẾU : 
1. Theo hiến pháp của nước ta hiện nay, vị nguyên thủ quốc gia là Tổng thống có Phó Tổng thống phụ tá. Tổng thống và phó Tổng thống đều do dân bầu lên theo thể thức phổ thông đầu phiếu.
2.Tổng thống chỉ định thủ tướng thành lập Chính phủ.
Tổng thống và dân biểu đều có thể đưa ra Quốc hội xem xét và biểu quyết các dự án luật. Nếu được, Quốc hội chấp thuận, những dự án luật này sẽ chuyển đến Tổng thống để duyệt y và ban hành. Chính phủ có nhiệm vụ thi hành những đạo luật ấy để điều hành mọi công việc quốc gia.

CA DAO: 
Đứng đầu đệ nhị Cộng hòa
Ấy là Tổng thống dân ta cùng bầu.

CÂU HỎI: 
Vị nguyên thủ quốc gia là ai ? 
Tổng thống có ai phụ tá ? 
Tổng thống và Phó Tổng thống được lựa chọn bằng cách nào ? 
Ai có quyền chỉ định Thủ tướng lập Chính phủ ? 
Tổng thống có quyền gì đối với Quốc hội.

III. QUYỀN TƯ PHÁP: TÒA ÁN

DÀN BAI : 
1) Định nghĩa quyền tư pháp
2) Quyền tư pháp thuộc về Tối cao Pháp viện.

TOÁT YẾU :
1. Quyền tư pháp là quyền kiểm soát và bảo vệ luật pháp, xét xử những vụ vi phạm sinh mạng, tài sản, anh ninh và trật tự quốc gia.

2.Quyền tư pháp thuộc về Tối cao Pháp viện và các Tòa án. Tòa án hoàn toàn độc lập đối với quyền hành pháp và quyền lập pháp, nghĩa là được toàn quyền xét xử theo công lý và lương tâm, không bị một áp lực nào chi phối. Có như vậy mới bảo vệ được quyền lợi chính đáng của người dân.

CA DAO : 
Tòa án độc lập hoàn toàn
Chẳng ai ỷ thế dám can thiệp vào.

CÂU HỎI: 
Quyền tư pháp là quyền gì ? 
Quyền tư pháp được giao cho cơ quan nào ? 
Tại sao tòa án phải được hoàn toàn độc lập.

 
Support : CTCO | Johny | Mas
Copyright © 2014. mới tiếp - All Rights Reserved
Thiết kể bởi CTCO
Mẫu Blogger